Chưa kết hôn San San – chap 4.1

nhân viên nữ gần đây hay mang cà phê đến cho bọn họ, không phải cô.

Thất vọng cùng mất mát nháy mắt đã thay thế cho nỗi mong mỏi của anh, làm anh phiền chán muốn điên, cơ hồ nhịn không được muốn phát hỏa.

Anh không biết chính mình rốt cuộc là làm sao vậy, vì sao lại hy vọng người đưa cà phê vào là cô? Chẳng lẽ anh muốn giải thích chuyện hôm đó hôn cô sao?

Nụ hôn đó, anh thừa nhận ngay từ đầu thật là có ý muốn trả thù, ai kêu cô lớn tiếng mắng anh không đáng một đồng.

Nhưng là khi tiếp xúc với cánh môi mềm mại của cô, anh liền đã quên hết thảy, thầm nghĩ nhấm nháp vị ngọt của cô, giữ lấy hơi thở mê người đó.

Anh rất ít khi không khống chế được, càng chưa bao giờ từng thoát tự diễn xuất, nhưng cái hôn này lại làm cho anh hoàn toàn quên hết thảy, bao gồm việc bọn họ đang đứng giữa đường, thẳng đến khi cô mê say ở trong lòng anh kêu ra tiếng, mà anh kìm lòng không đậu muốn nhìn vẻ mặt của cô, mở mắt ra bị đèn trên đường nháy sáng, lúc này mới đột nhiên kinh thấy chính mình vừa rồi làm chuyện gì.

Anh cảm thấy rất tức giận, không chỉ tức giận vì chính mình không khống chế được, càng tức giận do cô mà làm cho anh không khống chế được, cho nên anh mới có thể cố ý trào phúng bên tai hỏi cô “Bị cưỡng hôn cảm thấy tư vị thế nào?” Coi như nụ hôn vừa rồi đối hắn mà nói một chút cảm giác cũng không có, thuần túy chỉ là vì nhục nhã cô mà thôi.

Cô đánh anh một cái tát, dùng lực rất lớn, điều này tạo nên một kỳ tích khác thường – cô chính là người con gái đầu tiên dám tát anh.

Một cái tát đánh cho anh rất đau, hiện tại hồi tưởng còn ấn tượng khắc sâu, nhưng anh cũng biết là chính mình xứng đáng, tự làm tự chịu, cô chỉ đánh một cái tát xem như tiện nghi anh rồi .

Anh là người đàn ông ba mươi ba tuổi thành thục, tuy rằng hiện tại không có bạn gái, nhưng cũng từng có vài đoạn quan hệ cùng vài lần một đêm tình, đối với nữ nhân bình thường có hay không đang đùa, kinh nghiệm phong phú hay không, anh đều có thể nhận ra.

Cô không phải một nữ nhân tùy tiện, khi anh áp sát cánh môi của cô liền đã biết, nhưng anh không có thu tay lại, còn chiếm tiện nghi của người ta rồi nói sau, thật là nên đánh.

Trên thực tế, ngay cả anh cũng cảm thấy chính mình tội không thể tha, rất muốn tự tát mình một cái. Nhưng ngay lúc đó anh rốt cuộc là bị cái quỷ gì làm mê tâm hồn?

Anh vẫn không thể quên bộ dáng khi cô quay đi, vừa thẳng thắn lại thực yếu ớt; Như vậy hung hãn đáy mắt lại phiếm lệ quang, làm cho mấy ngày nay anh mỗi khi nhớ tới liền cảm thấy phiền chán không chịu nổi, hảo muốn gặp mặt cô một lần, xem cô có khỏe không.

Anh rất muốn gặp cô.

Đời này đây là lần đầu tiên anh rất muốn gặp một người khác, nhưng cô lại giống như đột nhiên hoàn toàn thoát ly cuộc sống quỹ đạo của anh, ngay cả những lần họp gần đây anh căn bản không cần phải tham dự nhưng anh vẫn muốn gặp được cô.

Cô có phải hay không đang trốn anh đâu?

Anh mày khinh túc, thẳng suy tư về điều này hết thảy, căn bản không chú ý tới nữ nhân đưa cà phê đang không ngừng liếc mắt đưa tình, ý đồ hấp dẫn lực chú ý của anh, cuối cùng bởi vì anh làm như không thấy mà ôm nỗi hận giận tái mặt, phiết phiết môi, xoay người rời đi.

Đại sự đều đã tiến hành tương đương thuận lợi, căn bản là không cần anh phải ở đây, anh miễn cưỡng đợi nửa giờ, liền mượn cớ còn có việc khác, đem những việc còn lại chưa xong giao cho thuộc hạ, rời đi trước.

Anh đứng ở thang máy thở dài, thừa nhận hôm nay lại uổng công một chuyến, lãng phí vài giờ. Anh tự nói với mình, có lẽ anh nên như vậy từ bỏ, nên quên hết thảy.

Thang máy tới lầu một, cửa thang máy “Đinh” một tiếng sau hướng hai bên hoạt khai, anh ngẩng đầu đang muốn đi ra thang máy, lại thấy người mà mấy ngày nay anh đang cực kỳ muốn gặp.

Nghe thấy thanh âm cửa thang máy mở ra, cô ngẩng đầu, nháy mắt cùng anh bốn mắt giao tiếp.

Trên mặt cô biểu tình thực rõ ràng vừa nhìn thấy anh sau liền lạnh như băng, bỏ qua một bên mà đi, tựa như không phát hiện ra anh đứng đó, làm cho anh chỉ cảm thấy thực không hiểu lại tức giận a.

Anh đi ra thang máy, nhìn cô cố ý rớt ra một chút khoảng cách, theo bên kia thang máy chuẩn bị đi vào, anh chân dài nhất khóa, tay duỗi ra, lập tức chế trụ cổ tay cô, không nói hai lời đã đem cô hướng ngoài cửa lớn kéo đi.

Anh biết cô sẽ không giãy dụa, càng không thể thét chói tai cầu cứu, dù sao đây là nơ mỗi ngày cô đều phải đi làm, mà anh lại là khách quý của công ty cô, cô không xem tăng mặt cũng phải xem phật mặt, cho nên sẽ không thể ở trong này trở mặt.

Bất quá vừa đi ra cửa, ra đến bên ngoài sẽ không nhất định .

About bichthao167

Nothing gona change my love for...u

Posted on 10/02/2011, in Chưa kết hôn San San - Hoàn. Bookmark the permalink. 12 phản hồi.

  1. tèm tém tem! Hay quá àh, tks bạn đã post truyện lên chi mọi người xem nha!

  2. betrontaplan

    temmmmmmmmmm

  3. Lấy cái ghế vip ngồi tạm vậy… Tks nhiều nhiều!

  4. Dạ Vũ Tuyết(zl0v3y0u)

    Thankìu ^^

  5. vip nha, thanks

  6. thanks. chuyen den hoi gay can roài

  7. hoaquynh123

    thankssssss

  8. é, thick nha

  9. De thuong qua,cam on ban

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: