Chưa kết hôn San San – chap 4.2

(cont)

Quả nhiên không ngoài sở liệu, cô một bước ra khỏi cửa liền lập tức dùng sức dứt tau anh ra sau đó đứng ở tại chỗ lạnh lùng trừng mắt.

“Anh muốn làm gì?” Cô lạnh giọng hỏi.

Sài Thiếu Phong đột nhiên phát hiện chính mình căn bản trả lời không được, bởi vì anh cũng không biết chính mình muốn làm sao.

Trước khi gặp cô, anh thầm nghĩ muốn được nhìn thấy cô, muốn biết cô có bình yên vô sự hay không. Nay đã gặp rồi, thấy cô vẫn sống tốt, không có gầy yếu hay tiều tụy, chẳng phải anh cần phải xoay người rời đi, từ nay về sau quên hết những chuyện này sao? Dù sao anh vẫn còn một đống việc phải làm, làm việc đến độ không có đủ thời gian mà ngủ làm sao còn có thời gian mà lãng phí tại đây?

Nhưng mà biết rõ như thế, vì sao anh còn đứng đây không hiểu, đứng ở chỗ này cùng cô mắt to trừng mắt nhỏ? Anh rốt cuộc muốn làm sao?

“Em tên là gì?” Anh nhìn chằm chằm cô hỏi, đột nhiên nghĩ đến ngay cả cô tên gọi là gì đều không biết.

“Quan hệ gì với anh?” Giọng nói của cô cực lãnh, ngữ khí khiến cho người ngoài nghe được mà rét lạnh.

“Đây là cách em đối đãi với khách quý của công ty sao?”

“Anh đừng có lấy công ty ra dọa tôi, nếu thấy tôi vô lễ thì cứ nói đi, cùng lắm thì tôi xin việc khác.” Cô tức giận nói.

“Em không cần phải nổi giận đùng đùng như vậy, tôi cũng không tính làm như vậy.”

“Phải không? Vậy thật đúng là rất cảm tạ anh.” Cô châm chọc khiêu khích nói,“Anh muốn làm sao? Lại muốn cảnh cáo tôi, bảo tôi không cần quấn quít lấy anh sao? Anh yên tâm, chính là tôi hiện tại ăn no không có chuyện gì, cũng sẽ không làm loại sự tình này. Lần sau nếu không cẩn thận gặp anh giống hôm nay, tôi cũng sẽ trước tiên lấy trăm mét tốc độ chạy đến nơi khác, miễn cho anh nhìn thấy tôi lại ngại, như vậy vừa lòng sao? Tôi có thể đi chưa?”

Nói xong, cô trực tiếp xoay người rời đi, không ngờ tay lại đột nhiên bị anh bắt lấy.

Cô dừng quay đầu lại, trừng mắt tức giận hỏi:“Anh rốt cuộc muốn làm gì?”

Sài Thiếu Phong thật sự không biết chính mình rốt cuộc muốn làm gì, chỉ biết là anh không thể để cho cô đi như vậy mà mang theo hiểu lầm tránh xa anh.

“Tôi không có cái kia ý tứ.” Anh nhíu mi nói.

“Có ý tứ gì? Còn có, buông.” Cô phẫn nộ không thôi nói, dùng sức bỏ tay anh ra.

Sài Thiếu Phong không tự chủ được nhìn thoáng qua tay mình bị cô bỏ ra, không hiểu sao cảm thấy một loại hư không cảm giác. Anh rốt cuộc là làm sao vậy? Anh không tự giác nắm chặt quyền đầu.

“Anh đừng ở đây mê hoặc người khác, anh dám đánh tôi?” Trử San San thất kinh lui về phía sau từng bước.

“Tôi không đánh nữ nhân.” Sài Thiếu Phong sửng sốt một chút, ngăn chặn không được cắn răng nói.

“Ý tứ chính là tuy rằng anh rất muốn đánh tôi, nhưng bởi vì tôi là nữ nhân, cho nên chỉ có thể liều mạng nhịn xuống, phải không?” Cô trào phúng nói, mỗi câu đều mang theo công kích.

Sài Thiếu Phong nhíu mày khinh túc nhìn cô, biết chính mình căn bản không đủ lập trường trách cô, bởi vì chuyện lần trước anh mạo phạm cô.

“Có thể quên những chuyện bất hoà ngày trước không, chúng ta bắt tay giảng hòa được không?” Anh hít sâu một hơi, mở miệng nói.

“Tôi có thân phận gì a? Một nữ nhân đầu đầy cỏ rác sao dám tùy tùy tiện cùng Sài đại tổng giám đốc vĩ đại cao cao tại thượng mà bắt tay? tiểu nhân không dám nha.” Trử San San hết sức trào phúng nói.

Xem ra cô thật sự rất tức giận. Sài Thiếu Phong trong lòng thở dài đoán .

“Tôi muốn giải thích chuyện ngày đó với em.” Anh nhìn cô thật sâu, sau đó xoay người một góc chín mươi độ cúi đầu thi lễ, nghiêm trang nói:“Thực xin lỗi.”

Trử San San nháy mắt ngây dại, cũng bị dọa cho choáng váng, cô như thế nào cũng không nghĩ tới anh sẽ làm như vậy.

Anh là người cao ngạo lại có thành tựu, tinh anh lại được mọi người sùng bái cùng kính ngưỡng, có thể nói là trên vạn người, kết quả anh ta lại ngay trước mặt mọi người qua lại hành lễ giải thích với cô?

“Uy, anh đừng như vậy, nhanh chút ngẩng đầu lên.” Cô trừng mắt nhìn, nhanh chóng hoàn hồn kêu lên, đồng thời có chút hoảng hốt tả hữu nhìn xung quanh, chỉ sợ hình ảnh như vậy bị đồng nghiệp công ty thấy.

“Em nguyện ý tha thứ cho tôi?” Sài Thiếu Phong ngẩng đầu nhìn cô, lưng vẫn cong xuống.

“Được , được , được .” Cô nhanh chóng trả lời, nhìn thấy hai người đồng nghiệp đang từ trong toà nhà đi ra, sợ tới mức không hề nghĩ ngợi, vội vàng thân thủ kéo tay anh theo hướng trái ngược, rời xa khu vực có khả năng bị đồng nghiệp trong công ty bắt gặp.

About bichthao167

Nothing gona change my love for...u

Posted on 10/02/2011, in Chưa kết hôn San San - Hoàn. Bookmark the permalink. 17 phản hồi.

  1. betrontaplan

    temmmmmmmmmm

  2. phong bi a. Thanks em.

  3. Cho ta cái phong bì nhen!

  4. Cảm ơn bạn Bích Thảo. Truyện thật dễ thương a!

  5. ha ha ha, chuyện tiếp diễn ngày càng thú vị. Thanks

  6. cám ơn bạn!

  7. thanks

  8. hay wa di ah’, thanks nha’

  9. hay lém!

  10. hoaquynh123

    thank ss nhiu nhiu

  11. Hay va de thuong qua ah, cam on ban

  12. QuynhOrange

    Cảm ơn bạn ♥ ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: