Chưa kết hôn San San – Chap 5.2

Chap 5.2

“Em xác định?” Anh nhìn cô.

“Rõ ràng anh một người không thể tự chăm sóc mình? Huống hồ phát sinh loại sự tình này, em cũng phải chịu một nửa trách nhiệm.”

“Vì sao em muốn chịu trách nhiệm?”

“Anh sở dĩ đi mua đồ ăn chẳng lẽ không phải do em một phần sao?” Cô lắc lắc đầu, quyết định dừng chủ đề này ở đây.“Thầy thuốc nói phải nằm viện sao?” Cô hỏi anh.

“Cần nằm viện theo dõi một ngày.”

Trử San San gật gật đầu, còn có chút đăm chiêu nhíu nhíu mày.“Một khi đã như vậy cần chuẩn bị một chút. Còn có, trên người anh quần áo dính máu cũng phải đổi mới được, em ra bên ngoài mua giúp anh bộ quần áo.”

Sài Thiếu Phong gật gật đầu.“Phiền em , còn có tiền –”

“Để sau nói.” Cô xua tay.“Em thuận tiện đến hỏi một chút phòng bệnh chuẩn bị tốt không, anh một người ở trong này không sao chứ?”

“Không sao. Còn có, cám ơn em.”

Anh nhìn cô thật sâu, nhìn đến nỗi Trử San San cảm thấy ngượng ngùng .

“Em sẽ mau chóng trở về, anh trước ngủ một chút, nếu anh có thể ngủ.” Cô nói xong liền xoay người chuẩn bị rời đi.

“Trử San San.” Anh gọi cô lại.

Cô quay đầu.“Làm sao vậy? Có cái gì muốn em thuận tiện giúp mua sao?”

“Nhớ rõ trước đi ăn một chút gì, đừng để cho chính mình đói bụng.”

Trử San San sửng sốt một chút, không tự chủ được nhìn anh một cái, lúc này mới gật gật đầu. Không thể tưởng tượng được người ta kỳ thật khoẻ chán, chính mình đang bị tai nạn bị thương, nằm ở phòng cấp cứu , còn nhớ kỹ dặn dò cô chưa ăn bữa tối.

“Còn anh? Hẳn là cũng còn chưa có ăn gì? Anh muốn ăn gì em đi mua luôn?” Cô hỏi anh.

“Anh hiện tại ăn không vô.” Anh nhẹ lay động mỉm cười.

“Hảo, vậy khi nào anh muốn ăn gì thì nói cho em biết, em đi đây.”

Anh gật đầu, nhìn cô xoay người rời đi, thẳng đến khi cô hoàn toàn đi ra khỏi tầm mắt rồi lúc này mới thu hồi ánh mắt, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Tai nạn xe thình lình xảy ra ngoài ý muốn, làm cho anh có trăm mối cảm xúc ngổn ngang tất cả đều cải biến.

Trước hôm nay, anh mỗi ngày chỉ vội vàng công tác, bởi vì trong công việc có tính khiêu chiến cùng cảm giác thành tựu, mặc kệ người khác như thế nào ở sau lưng nói anh là người không thú vị công tác cuồng hoặc nô lệ đồng tiền, chỉ biết kiếm tiền không biết hưởng thụ, anh cũng không để ý, bởi vì anh là thật sự thích công tác.

Nhưng mà sau khi trải qua tai nạn sinh tử kia, anh mới phát hiện trừ bỏ công việc anh cơ hồ không có cái khác đáng giá nhớ lại, cuộc sống tinh thần cằn cỗi .

Anh chưa từng thiệt tình thích qua một nữ nhân nào, chưa từng nói chuyện với ai có cười vui có nước mắt.

Anh chưa từng đi qua núi Đoàn tụ, Ngọc sơn, Ali sơn, thậm chí ngay cả gần nhất núi Dương Minh anh cũng chưa từng hảo hảo xem qua, mỗi khi trở về đều chỉ là vì bữa ăn, vì công việc, tới vội vàng đi vội vàng.

Tuy rằng anh từng nghĩ tới việc nghỉ phép, cũng từng nghĩ tới đi du lịch khắp nơi, nhưng thủy chung đều là ngẫm lại mà thôi, chưa bao giờ làm được.

Khi còn trẻ anh từng rất thích lướt sóng, nhưng sở thích này cũng đã bị bỏ quên mười năm rồi.

Chuyện kết hôn sinh con, anh chưa bao giờ thật sự nghĩ tới, tổng cảm thấy trước khi bốn mươi tuổi có thể kết hôn đều ok, không vội. Nhưng là người sớm muộn gì đều có họa phúc, nếu anh ngay cả gia đình của chính mình còn chưa có, chưa có vợ, chưa có con, vậy nếu có chuyện gì bất chắc xảy ra anh tuyệt đối chết sẽ không nhắm mắt.

Còn có chính là về cô, Trử San San.

Anh muốn gặp cô, cùng cô ở chung, muốn thấy cô thoải mái cười to, bộ dáng làm nũng, nhìn cô vui cô buồn, thậm chí anh muốn nhìn thấy bộ dáng khi cô khóc. Anh muốn nhìn hết các biểu cảm của cô, muốn có được cô, muốn yêu chiều sủng ái cô, ôm ấp cô, muốn có được cảm giác yêu đương cùng cô.

Cuộc đời anh lần đầu tiên đối với một nữ nhân có được nhiều loại cảm giác như vậy, nhiều loại hi vọng như vậy, anh không muốn mình sẽ rời đi mà chưa đạt được điều gì như thế.

Trận tai nạn xe này đối với anh mà nói thật sự là tai bay vạ gió, nhưng anh lại thực lòng muốn cảm tạ, bởi vì nó làm cho anh thấy rõ rất nhiều chuyện trước kia anh căn bản là không nghĩ đến, hiểu được nhân sinh còn có nhiều tiếc nuối thế nào.

Trận tai nạn xe này càng giúp anh có cơ hội cùng cô ở chung một chỗ, kéo gần khoảng cách hai người.

Vì thế, anh quyết định tha thứ người gây ra họa.

About bichthao167

Nothing gona change my love for...u

Posted on 12/02/2011, in Chưa kết hôn San San - Hoàn. Bookmark the permalink. 24 phản hồi.

  1. little wind

    Thanks nàng!

  2. temmmm!!!

  3. tem!! truyen hay wa ah…minh ung ho hai tay lun

  4. nhờ ơn vụ tai nạn mà kéo được người đẹp ở bên mình

    chẳng bik phải bảo anh may mắn hay xui xẻo nữa

    thank ss

  5. Cám ơn B.Thảo hen
    Mong chờ chap mới nè!

  6. Sophia Tran

    Thks nàng nhiều…

  7. thank nang

  8. namlunsieumap

    thanks

  9. hehe! top 5. Thansk ss!^^

  10. hoaquynh123

    hjhj,thankssssssssssssss

  11. Dạ Vũ Tuyết(zl0v3y0u)

    Thankìu ^^

  12. Cảm ơn Bích Thảo nhiều!

  13. hi hi hi, tks nang

  14. hảo hảo

  15. Còn 1 chap nữa, cả nhà chuẩn bị giựt tem nha, chúc cuối tuần vui vẻ ^_^

  16. nha ss post nhanh đi🙂 thaks.

  17. Thanks cậu.
    Onl mãi mà chẳng bao giờ được tem *chấm nước mắt*.
    *Chuẩn bị ngồi ăn vạ*…

  18. truyện này diễn biến nhanh, thích nam chính ko vòng vo mà nhận ra tình cảm của mình

  19. Hihi,chap sau ra sao day.hoi hop qua, thks ban

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: