Chưa kết hôn San San – Chap 9.4

Chap 9.4

Trử San San cảm thấy bất khả tư nghị, người vĩ đại như anh, nam nhân đang ở trên đỉnh cao sự nghiệp tràn ngập khí phách, thế nhưng cũng có mặt yếu đuối và sợ hãi. Làm cho cô khó tin chính là, nguyên nhân sự yếu đuối đó lại là vì cô?

Nhìn anh tràn ngập tự trách, ảo não, áy náy, còn có chút lo lắng, sợ hãi cùng vẻ mặt bất lực, tâm cô đột nhiên tiêu tan, không hề đau lòng với việc trước đó anh khẩu không trạch ngôn, nhưng tức giận vẫn phải có.

“Cho nên anh liền rõ ràng cái gì cũng không hỏi, lựa chọn trực tiếp đem em ra định tội?” Cô chất vấn nói.

“Thực xin lỗi.”

“Anh thật sự rất quá đáng.” Cô dùng sức thúc vào bụng anh một quyền.

“Anh sai rồi, thực xin lỗi.” Anh lĩnh tội.

“Vậy anh còn đuổi theo em làm gì, dù sao mặc kệ em nói cái gì anh cũng đều hoài nghi, cũng không tin tưởng.” Cô hấp háy cái mũi nói, có điểm dỗi.

“Từ giờ trở đi, mặc kệ em nói cái gì, anh sẽ tuyệt đối tin tưởng, sẽ không hoài nghi em.”

“Vì sao?”

“Anh đã xem qua tờ khế ước thư .”

“Cho nên anh mới đuổi theo em đúng không?” Cô muốn đẩy anh ra, anh lại đem cô nhanh chóng ôm vào.

“Không phải, là anh muốn đuổi theo em, chạy ra khỏi phòng mới nhìn đến nó . Cũng bởi vì dừng lại xem, mới có thể làm cho anh bị muộn vài phút mới đuổi kịp em.” Anh nhanh chóng giải thích nói.

“Vậy anh muốn đuổi theo em làm cái gì? Dù sao em chỉ là một nữ nhân ham tiền tài của anh a.” Cô lấy giọng mũi khàn khàn châm chọc nói.

Còn châm chọc anh, liền chứng tỏ cô đã không còn thương tâm khổ sở , Sài Thiếu Phong vụng trộm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Anh vừa rồi nói rất nhiều lời ngu xuẩn, nếu em có thể đem nó quên hết, anh sẽ cảm tạ em cả đời .” Anh thật sự nói.

Cô trầm mặc nhìn anh trong chốc lát, mở miệng nói:“Nếu cảm tạ có thể làm cơm ăn, em sẽ tha thứ cho anh.” Tiếp theo hít một hơi, lại bổ sung nói:“Bụng của em hảo đói.” Bởi vì lo lắng cho anh cùng chờ anh, cô ngay cả bữa tối đều không có ăn.

Câu trả lời của cô làm Sài Thiếu Phong một trận tâm hỉ, có loại vũ thiên thanh cảm giác.

“Em còn chưa ăn bữa tối?”

“Em đang đợi cái người buổi chiều gọi điện thoái nói muốn dẫn em đi ăn cơm nha.” Cô hấp háy cái mũi ủy khuất nói.

Sài Thiếu Phong nhịn không được cười khổ.

“Thực xin lỗi.” Anh lại giải thích, sau đó ôn nhu hỏi cô, “Em muốn ăn cái gì, anh đưa em đi ăn. Còn có này,” Anh từ trong túi lấy ra chiếc nhẫn cầu hôn, đem nó đeo lên tay cô. “Em để quên nó trên bàn phòng khách.”

Trử San San mũi nóng lên, đột nhiên thực cảm kích anh không hề tức giận chuyện này.

Vứt bỏ nhẫn giống như là muốn vứt bỏ hết thảy những tình cảm của bọn họ trong lúc đó, anh tuy rằng làm cô thương tâm khổ sở, nhưng cô cũng không hề nghĩ ngợi liền đem nhẫn rút ra càng đả thương người khác. Cô không biết khi anh thấy nhẫn kia trong nháy mắt sẽ cảm thấy thế nào, nhưng là nếu đổi thành cô, cô nhất định tràn ngập phẫn nộ cùng không chấp nhận được.

“Thực xin lỗi.” Cô cúi đầu trong lòng anh, gắt gao ôm anh.

Anh đại khái biết cô vì sao lại giải thích, bởi vậy vỗ vỗ cô, ôn nhu nói:“Không quan hệ, lần sau không được viện dẫn lẽ này nữa thì tốt rồi. Ân?”

“Ân.” Cô gật đầu, nhận lời.

Trải qua một trận cãi nhau rồi lại cùng nhau đi ăn, làm cho Sài Thiếu Phong cùng Trử San San hai người về đến nhà nằm lên giường thì đã muốn qua ba giờ sáng, cho nên ngày hôm sau ngủ dậy muộn là chuyện đương nhiên, cho dù để đồng hồ báo thức cũng không hiệu quả.

“Linh — linh –”

Buổi sáng bảy giờ năm mươi phút, tiếng chuông chói tai làm cho Sài Thiếu Phong liền tỉnh.

Anh nhanh chóng đem chuông đồng hồ tắt đi, quay đầu nhìn về phía người nằm bên cạnh, chỉ thấy cô không nhúc nhích vẫn đang ngủ say.

Anh do dự có nên gọi cô dậy không, bởi vì để đồng hồ báo thức kiên trì muốn đi làm là cô, nhưng đem đồng hồ báo thức theo nguyên bản bảy giờ ba mươi tắt đi đổi thành bảy giờ năm mươi cũng là cô, có thể thấy được cô cỡ nào hy vọng có thể ngủ nhiều một chút.

Muốn hay không đánh thức cô dậy đâu?

Anh lại do dự một chút, cuối cùng vẫn là quyết định quên đi, cùng lắm thì cứ để cô ngủ tự nhiên như thế này thì sau khi dậy bị cô oán thầm một chút, vẫn là làm cho cô ăn no ngủ say mới là trọng yếu.

Anh nhanh tay ôm lấy cô, lại lần nữa nhắm mắt lại, cùng nhau tiếp tục ngủ.

About bichthao167

Nothing gona change my love for...u

Posted on 24/02/2011, in Chưa kết hôn San San - Hoàn. Bookmark the permalink. 33 phản hồi.

  1. Sr cả nhà, vừa rồi chạy ra ngoài 1 lúc nên về muộn.

  2. ủa ta đúng hem nhi?
    lâu lâu giật đc tem nên hỏi cho chắc…

  3. phonh bi, ruot phong bi muoi lay…

    lan dau tien ra mat cac ty ty*cui dau*

    thanks ss Thao rat nhieu ^^ *om om*

  4. là bạn đó, vỗ tay hoan hô nào

  5. Khoai_lang_tây

    làm mình hóng. hu hu.
    Thanks nàng…ngọt ngào

  6. Thankssssss

  7. Chap sau mới có cảnh HOT nha bà con

  8. thanks nàng,nàng năng suất ghê

  9. talacuopbienha

    thanks

  10. cho don chap sau cua nang*hoi hop* *chop chop*

  11. little wind

    Thanks nàng

  12. thank ssssssssssss hiiiiiiii cho ch sau wa heeeee

  13. chap sau hum nay cóa lun đúng hem nàng.
    để ta ngồi chờ…

  14. mong chap tiep theo cua thao nha thanks nhieu
    thao nhanh nhen that day

  15. Hẹn cả nhà 2h post chap mới nha.

  16. namlunsieumap

    thanks

  17. Thanks nàng.

  18. iu nàng

  19. Sophia Tran

    Thks nàng…

  20. huc huc
    lai mat tem nua rui
    ham ngu wa
    thank ss thao nhieu nha
    ha ha
    toi wa pe je goi ss ma sao ss ngu du j
    he he
    ngu xau wa ah nha

  21. sao h chua post j ss???
    hu hu
    doi pung wa ah

  22. ss thao oi la ss thao
    ngu du wa di
    day mau post chap hhh cho pe danh tem na
    hu hu
    cho 40 phut rui ne ss

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: