Kết hôn sớm Y Y – Chap 6.2



Chap 6.2             Editor: Pé Anh

「Đây không phải tự tin, mà là quyết tâm.」 anh sửa cô.

「 Em đã quên năm đó thời điểm anh theo đuổi em, mọi người đều nói không có khả năng, ngay cả em còn nói như vậy, nhớ không? Kết quả em không chỉ bị anh theo đuổi, cuối cùng còn gả cho anh, làm không ít người kinh ngạc.」

「 ai biết anh so với lưu manh đánh không chết còn khó chơi hơn.」

Nhớ tới qua lại, hai người trên mặt đều mang chút ý cười.

「 Anh giống lưu manh thế sao?」

「 lấy khi đó mà nói, thật là so với anh còn đáng yêu hơn.」

「 Nói như vậy thật làm người khác đau lòng nha, lão bà.」

「 Vậy chẳng lẽ lúc đó anh là tên lưu manh đáng yêu sao?」

「 đương nhiên…… Không có.」 Xa Chinh Huân trả lời yếu ớt, làm lão bà bỗng bật cười

Thật sự là người làm cho lưu manh tức chết! Nhưng là, anh lúc ấy vừa gầy lại đen, lại nghèo, thế mà da mặt dày chính mình nói so với lưu manh đáng yêu hơn. Trên thực tế hiện tại hồi tưởng lại, ngay cả anh cũng muốn thay lão bà đồng tình.

「 lão bà, năm đó thật sự là làm khó em, thế nhưng lại bị một tên đeo bám như con gián quấn lấy a.」 anh nắm lấy tay cô đưa lên môi hôn, trấn an tinh thần cô.

「 Anh hiện tại mới biết sao.」 cô tà nghễ liếc anh một cái, tựa tiếu phi tiếu nói.

「 nhưng là nói đi nói lại, vì sao em cuối cùng lại với tên dai dẳng kia sống chung cùng một chỗ nha?」 cái này gọi là được tiện nghi còn khoe mã.

「 có lẽ là lúc đó mắt em có vấn đề.」

Cô cười meo meo trả lời, làm cho anh ngây người một chút, nhất thời lộ ra biểu tình dở khóc dở cười.

Trong xe im lặng trong chốc lát, anh đột nhiên mở miệng nói, ngữ khí còn thật sự nghiêm túc —

「 Vợ à, cám ơn em.」

「 cảm ơn cái gì?」 cô khó hiểu hỏi.

「 Qua mười năm, anh là một người đàn ông thất bại và thiếu kiên nhẫn.」 anh nắm chặt tay cô, nhìn lên phía trước nói,「 ba anh là một nam nhân vô trách nhiệm, năm ấy, bởi vì sự nghiệp suy sụp, không chịu nổi đả kích liền tự sát, lưu lại một núi nợ nần cho mẹ con anh. Mẹ anh vì phải trả nợ cùng dưỡng dục anh, luôn ngày đêm vất vả làm việc, mới có thể mệt mỏi, lưu lại bệnh nặng, không đến sáu mươi tuổi liền bị bệnh mất.」

Việc này anh trước kia cũng đã nói cho qua cô, không biết anh vì sao hiện tại lại nhắc tới?

Trử Y Y khó hiểu đoán.

「 cho nên,」 anh tiếp tục thấp giọng nói:「 Là nam nhân, anh cũng phải rõ ràng, chỉ biết là nhất định phải lập nên sự nghiệp, tuyệt đối không thể làm cho thê tử của chính mình cùng đứa nhỏ ăn đói mặc rách. Bởi vậy anh mới có thể như vậy cố gắng làm việc, liều mình kiếm tiền.

「 về phần như thế nào làm một người cha, từ nhỏ tất nhiên là anh không có khái niệm về phụ thân, cho nên anh mới có thể đem chuyện giáo dục con cái, toàn quyền giao cho em.

「 Anh vẫn nghĩ đây là lựa chọn tốt nhất cho con, vẫn tự cho là đúng nhưng lại chưa bao giờ hỏi qua em và con có muốn hay không, sơ sót bỏ qua cảm giác của hai người. Anh thật sự thực thật có lỗi, lão bà.」

Trử Y Y không nghĩ tới sẽ đột nhiên nghe thấy anh tâm sự như vậy, có chút kinh ngạc, cũng có chút kích động cùng cảm động.

Con người anh trước giờ chỉ nói chuyện vui không nói chuyện buồn, cho nên rất ít đem chuyện phiền lòng nói cho cô, thế cho nên cô luôn không hiểu anh khi nhíu mày là đang nghĩ cái gì.

Anh không nói, cô làm sao biết anh lại từng vì không biết nên làm một cái lão công cùng phụ thân như thế nào mà phiền não đâu? Bởi vì anh luôn tự tin như vậy, thong dong như vậy, giống như không có gì có thể làm khó anh, không nghĩ tới……

「 Anh không cần nói xin lỗi, lão công, bởi vì anh cũng không sai.」 cô nói cho anh, thanh âm rõ ràng.

「 lão bà?」 anh không phải hiểu lầm ý của cô chứ, nếu anh đúng vậy, bọn họ lại như thế nào muốn ở riêng đâu?

「 Anh cũng chỉ vì muốn tốt cho em và con thôi mà, không phải sao? Tạm thời bất luận là đúng hay sai, chỉ cần anh nhận ra là tốt rồi. Cho nên anh không có sai, chính là phương thức sai lầm mà thôi.」 cô ôn nhu nói, lần đầu tiên cảm nhận anh yêu cô và con, cô thật sự, thật sự thực cảm động.

「 thật vậy chăng?」

「 ân.」

「 như vậy em có thể nói cho anh biết phương thức chính xác là như thế nào không? Lão bà. Như thế nào làm một người chồng tốt, cùng với một ba ba tốt.」

「 Hiện tại anh đang làm rất khá.」

「 thật vậy chăng?」

「 ân.」

「 như vậy, chúng ta có thể chấm dứt ở riêng không?」

「 em nghĩ điều đó cũng sắp kết thúc rồi, chẳng lẽ không đúng sao?」 cô tựa tiếu phi tiếu nhìn anh liếc mắt một cái.

About bichthao167

Nothing gona change my love for...u

Posted on 27/03/2011, in Kết hôn sớm Y Y - Hoàn. Bookmark the permalink. 15 phản hồi.

  1. thank sssssssssheeeee chuc mung 2 anh chi sap tro ve voi nhau heeeee

  2. a, chị đã xiêu lòng rồi hehe

  3. *Sophie Nguyễn*

    Thanks

  4. Pandanus255

    Thanks.

  5. Crystal pham

    Thank ss! Chúc ss tuần mới zui zẻ!^^

  6. Tks em… Have a nice week ahead!

  7. thanks nhiu, mong mau co chap moi hihi

  8. hoaquynh123

    thanksssssssssssssss

  9. thank ss Thao nha xD ss chăm post tr quá :))))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: