Không kết hôn Nhĩ Nhĩ – Chap 2.4 (đã sửa đổi)

Chap 2.4           Editor: Catstreet792

Chuyện như ngày hôm nay, còn có thể nói cái gì đây? Huống hồ không muốn kết hôn, từ đầu đến cuối đều là anh , mà không phải cô.

Có lẽ ngay từ đầu, cô bởi vì thấy chị cả kết hôn sau cuộc sống cũng thực vất vả, nên đối với hôn nhân cũng có điểm bài xích, nhưng cùng anh kết giao, tình cảm càng ngày càng ổn định phát triển, suy nghĩ của cô liền thay đổi, không chỉ một lần tưởng tưởng bộ dáng mình mặc đồ sa trắng gả cho anh.

Cô kỳ thật rất sớm trước kia đã có ý nghĩ muốn kết hôn, nhưng bởi vì anh không muốn, cô liền tự thuyết phục mình cuộc sống như bây giờ kỳ thật cũng tốt lắm, không kết hôn không phải là không tốt.

Nhưng đó là, nếu anh yêu cô, không thay lòng đổi dạ, nếu anh thay đổi…nếu anh thay đổi…

Lại một dòng nhiệt ấm lướt qua trên gương mặt, một dòng lại một dòng, muốn khống chế nhưng là vô phương, lòng..đau như thắt.

Cô…sao khó chịu quá?

Kết quả, đêm hôm qua anh không có về nhà, hơn nữa, sáng nay , hai người còn cùng nhau đi làm muộn.

Trử Nhĩ Nhĩ sắc mặt rất khó coi, trừ bỏ bởi vì hôm qua cô cả đêm không ngủ, còn bởi bọn họ cùng nhau đi làm muộn, nhưng không một người nào muốn giải thích nguyên nhân với cô, cùng với chuyện tối qua.

Bọn họ rút cuộc coi cô là cái gì? Là kẻ ngốc nghếch, ngu dốt sao?

Cô nhịn, cô nhẫn, rút cuộc nhẫn đến giờ tan tầm, sau đó không nói hai lời, cô thu thập mọi thứ trở về nhà, về nhà tiếp theo lại trực tiếp đóng gói hành lý, một mình chạy đến căn hộ của em gái San San.

Chính là cô không dự đoán được, chị cả Y Y cũng lại ở nơi đó, không biết chị cùng anh rể đã xảy ra chuyện gì?

Coi cô ốc còn không mang nổi mình ốc , thật sự không dư thừa tâm lực để mà giải thích nghi hoặc chị cả vì sao rời nhà trốn đi. Hơn nữa , một đêm không ngủ làm cô thực mệt mỏi, cô tắm giặt sạch sẽ, cùng chị em ăn một bữa tối đơn giản, chuyện phiếm tán hươu tán vượn trong chốc lát, ngả đầu liền ngủ, đặt mình liền tới hừng đông.

Sáng sớm, cô như thường lệ tới công ty làm việc, vừa mới tới chỗ ngồi của mình,còn không kịp ngồi xuống, cánh tay liền bị nắm chặt, cứ vậy bị kéo về hướng văn phòng tổng tài cuối hành lang.

“Cạch” một tiếng, cửa liền đóng lại, Lôi Cánh nổi giận đùng đùng hướng cô chất vấn: “Em tối qua chạy đi đâu? Vì sao không nói với anh, di động lại không mở máy?”

“Tổng tài hôm nay tới thật sớm, anh muốn dùng bữa sáng sao? Muốn uống cà phê sao?” Cô mở miệng nói, mặt không đổi sắc đúng bổn phận thư ký.

“Em đang tức giận.”  Đã ở chung một chỗ nhiều năm như vậy, Lôi Cánh dễ dàng đoán được tâm trạng của cô, nhưng là … “ Vì chuyên gì?”

“Vậy còn anh, vì chuyện gì mà tức giận?” Cô nhìn anh, không trả lời mà hỏi lại.

“Đương nhiên là vì em tối hôm qua vô duyên vô cớ lại ở bên ngoài,lại…” Lôi Cánh đang giận dữ thanh âm chợt im bặt, trên mặt là biểu tình bừng tỉnh đại ngộ.

Anh nhíu nhíu chân mày.

“ Em là vì buổi tối hôm kia anh trắng đêm không về mà tức giận? Chẳng phải anh có gọi điện thoại cho em nói anh có việc ,cho nên…”

“Cho nên khuya mới trở về, nhưng là, anh có về sao?” Cô tiếp lời chất vấn anh.

“…Đột nhiên có chút việc.”

“Chuyện gì?”

Anh do dự, đem ánh mắt dời đi.

“Anh ngay cả có việc gì cũng không thể nói, còn muốn em tin tưởng anh sao?” Cô chua xót nói.

“Anh không có làm chuyện gì có lỗi với em.” Anh đem ánh mắt di hồi, đôi mày gắt gao nhíu lại, nhìn chằm chằm cô, mạnh mẽ khẳng định.

Nếu không có, vì sao em lại bất an như vậy, khổ sở như vậy đây? Cô muốn hỏi anh, lại không mở miệng được, bởi vì cô biết có nói ra những lời này cũng không giải quyết được mọi chuyện, sẽ chỉ làm hai người cãi nhau hoặc lâm vào tình trạng nghi hoặc nhau mà thôi

Nếu thật muốn ầm ĩ, sao không trực tiếp đem bao đạn kia quăng ra đi, đem mọi chuyện một lần giải quyết?

“Em muốn kết hôn.” Cô nhìn anh nói.

Anh kinh ngạc mở to đôi mắt, sau đó nhanh chóng nhăn mặt nhíu mày.

“Anh nghĩ em cùng với anh đều như nhau nghĩ không muốn kết hôn” Anh trầm mặc trong chốc lát, mở miệng trầm giọng nói.

“Đó là trước kia, bây giờ em muốn kết hôn.”

“Vì sao? Chúng ta cuộc sống như hiện tại là khó mà có được, kết hôn hay không căn bản là không quan trọng.” Anh nhìn chằm chằm cô nói. “Chẳng lẽ không phải sao?”

“Nếu đã không quan trọng, vì sao anh không chịu kết hôn?”

“Anh không thích phiền toái.” Anh lấy ngữ khí hiển nhiên chán chường nói.

“Chỉ cần đi đăng ký, chưa đến một giờ đã tốt rồi.” Cô nhìn anh.

Anh mím chặt môi, im lặng không nói.

“Anh căn bản không phải ngại phiền toái, chính là không muốn cùng em kết hôn, đúng không?” Cô cũng lặng im trong chốc lát, sau đó thấp giọng hỏi.

Anh đột nhiên thở mạnh một hơi, có vẻ không kiên nhẫn.

“Mọi chuyện đang êm đẹp, em vì sao đột nhiên lại muốn như vậy?” Anh hỏi cô. “Có hay không tờ giấy kia quan trọng lắm sao? Chúng ta như bây giờ không phải rất tốt sao? Trừ bỏ kết hôn ra, chúng ta so với những cặp vợ chồng bình thường có gì khác biệt? Anh đối với em không tốt sao? Em có cái gì bất mãn với anh?”

“Em không hề bất mãn với anh, chính là em muốn kết hôn.” Cô nhìn sâu vào mắt anh, bình dị nói.

Anh nhìn đi nơi khác, cất tiếng đầy lãnh đạm: “Anh không muốn kết hôn, ngay từ đầu anh đã nói với em anh sẽ không kết hôn, bất kể đối tượng là ai đều như vậy.”

Bất kể bên nhau bao nhiêu năm đều như vậy. Trử Nhĩ Nhĩ ở trong lòng thay anh bổ sung một câu, cảm thấy cõi lòng dần dần trầm xuống, chìm vào cái hố sâu không đáy, đen đặc, lạnh lẽo.

“Ý anh chính là nếu em muốn kết hôn, chỉ có thể đi tìm một người khác, cùng anh là tuyệt đối không có khả năng, đúng không?”

Cô nói nhỏ.

Anh nhăn mặt nhíu mày không nói, lộ ra một bộ dáng cam chịu.

“Em biết rồi.” Cô phiết môi muốn cười, nhưng nụ cười lại không thành hình.

Cô xoay người rời đi, cánh tay lại bị anh gắt gao nắm chặt.

“Trừ bỏ kết hôn, anh cái gì cũng có thể cho em, bao gồm cả tâm hồn và thể xác, anh đều có thể cho em hết thảy , như vậy chẳng lẽ còn chưa đủ sao?” Anh gầm nhẹ hỏi cô.

“Nếu cái gì anh cũng có thể cho em, vì sao không thể cho em một cuộc hôn nhân, để cho em danh chính ngôn thuận là vợ của anh?” Cô nhìn anh ánh mắt kiên định.

“Ở trong lòng anh, em vẫn luôn là vợ của anh.”

Nhưng là, môt người vợ không được pháp luật công nhận, một người vợ anh không chính miệng công bố, một người vợ tùy thời đều có thể một cước đá văng đi, thậm chí ngay cả một cái trình tự ly hôn cũng không có.

Nói khó nghe, nếu một ngày nào đó anh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cần phải lập tức phẫu thuật, cô vẫn là ngay cả tư cách một người vợ thay anh ký đơn đồng ý giải phẫu cũng không có, như vậy cô,  cũng có thể coi là vợ anh sao?

“ Em chỉ muốn một gia đình bình thường đầm ấm, nếu anh không thể cho em, em phải thừa dịp vài năm này còn có thể gả đi, đem chính mình đẩy mạnh tiêu thụ ra ngoài, bởi vì em đã không còn trẻ nữa.” Cô thật tâm nói với anh.

“Em là buộc anh phải quyết định sao?”

“Không phải, em chỉ hy vọng anh có thể suy nghĩ một chút, nếu thật sự anh không muốn kết hôn, như vậy…” Thanh âm của cô đột nhiên như bị chặn ở yết hầu, nói không ra lời chia tay.

“Như vậy như thế nào? Em muốn cùng anh chia tay sao?” Anh nhìn chằm chằm cô, ánh mắt đột nhiên trở nên lãnh khốc vô tình.

Cô mấp máy môi muốn nói “Phải” Thanh âm lại không làm sao phát ra được.

“Em…… Chỉ là muốn suy nghĩ.” Cô máy móc nói.

“Hảo, chờ em đem mọi chuyện suy nghĩ rõ ràng rồi nói với anh. Nếu em thực muốn chia tay, anh sẽ thành toàn.” Nói xong, anh trực tiếp xoay người đi về phía bàn làm việc, sau đó ngồi xuống, mở công văn, bắt đầu công tác.

Nước mắt trong nháy mắt tràn đầy hốc mắt Trử Nhĩ Nhĩ, cô nhanh chóng xoay người lùi lại, không nghĩ sẽ để cho anh thấy sự thương tâm, yếu ớt của cô.

Chỉ cần cô muốn chia tay sẽ thành toàn? Đây là câu trả lời của anh sao? Nhất mực nói yêu cô, để ý cô, không nghĩ tới, nam nhân của cô, lại mặt không đổi sắc nói ra lời này, rồi xoay người tiếp tục công tác.

Nguyên lai anh đã thật sự thay lòng đổi dạ, đã không còn yêu cô.

Cố đè xuống mong muốn hướng anh mà kêu khóc chất vấn, cô cẩn thận hít thật sâu, không để mình gục ngã trước nỗi thương tâm cùng tuyệt vọng, bước khỏi văn phòng anh.

Cửa phòng vừa đóng, cả người cô mềm nhũn không chút sức lực mà tựa sau cánh cửa, nước mắt cứ thế trào ra như lũ vỡ đê. Cô gắt gao bịt chặt miệng,không để cho tiếng khóc thoát ra ngoài.

Cô không thể tiếp tục ở lại làm việc, ít nhất là hôm nay không thể, hiện tại không thể.

Cô nắm lấy túi xách đặt trên ghế, lao như bay tới cầu thang bộ.

Cô không thể đáp thang máy,bởi vì hiện tại là giờ đi làm, bất cứ lúc nào cũng có khả năng gặp người quen biết.

Nếu người khác hỏi cô làm sao vậy, cô phải trả lời như thế nào?

Nếu gặp Lâm Ánh Nhu, cô nên dùng vẻ mặt gì, thái độ gì đối mặt với cô ta đây? Có thể hung hăng mà nắm tóc cô ta, hướng cô ta mà chửi ầm lên, kêu cô ta đi tìm chết sao?

Ha ha, cô còn có thể nói giỡn nha! Thật sự là không sai, rất không sai, ha — ô…… Ô ô…… Ô ô……

Nháy mắt tiếp theo, Trử Nhĩ Nhĩ đã ngồi gian cầu thang thượng, đem mặt vùi vào hai cánh tay, nghẹn ngào thống khổ.

About bichthao167

Nothing gona change my love for...u

Posted on 22/04/2011, in Không kết hôn Nhĩ Nhĩ (HOÀN). Bookmark the permalink. 17 phản hồi.

  1. Nhok giành tem nhé!
    Thiệt là cám ơn bạn quá đi!
    Yêu! Yêu! 😡

  2. hoan nghênh các nàng,ủng hộ ta và pé cat nhé

  3. thuong nang nhi nhi nay wa.thanks cac nang nhe

  4. Thanks ss. Truyện hay lắm.

  5. tung bông cho ss Thao & bạn Cat nhé :)))
    E thấy phải ngược anh LC này thiệt thảm mới đc ><

  6. *Sophie Nguyên*

    Anh nay that qua dang nha.hjc.thanks ca nha

  7. Crystal pham

    Thanks

  8. Cam on Thao & Cat… truyen nay doc thay dau tim hon may truyen truoc, phai kg nhi?

  9. hihi
    thank 2 nang nha
    truyen nay chac hay nhat trong 3 bo ah nang!!!
    he he
    do la cam nhan cua rieng pe thoy ah
    thay dau long wa
    nhung cung thuc te…
    ket hon sao doi luc lam cho con nguoi ta thay nhu bi xieng xich vay
    nhung ko ket hon thi lai cang nguy hiem hon…
    thuyen troi mai, khong biet dau la bo…
    cung den luc chan nan thoi…

  10. Hì, bản thân m thấy truyện này và Y Y là phản ánh đời thực nhất, chưa làm đến em Tự Tự, nhưng nói chung các truyện của KH đều hay. Mọi người ủng hộ ta và pé Cat nha

  11. Sorry các bạn, giữa chap 2,3 và chap 2.4 mình post bị thiếu một đoạn, m đã thêm vào đầu chap 2.4 rùi, hix mong các bạn thông cảm nhé

  12. Toi nghiep chi qua

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: