Không kết hôn Nhĩ Nhĩ – Chap 3.4

Chap 3.4            Editor: catstreet792

Anh vẫn tưởng rằng lần này cũng giống như vậy, không nghĩ tới , cô lại quyết tâm như vậy, ngay cả một cuộc điện thoại cũng chưa từng gọi cho anh, triệt để cắt đứt liên lạc.

Thời gian cứ từng ngày từng ngày trôi qua, một tuần, một tháng, mắt thấy chia tay thật nhanh đã được hai tháng thời gian, vẫn thủy chung đợi không được điện thoại cầu hòa của cô. Anh tâm hoảng ý loạn, hối hận không kịp, lại e ngại mặt mũi, không muốn chủ động làm kẻ cúi đầu xuống nước,sau đó làm cho tính tình chình mình càng ngày càng khó chịu đựng, không khống chế được, giống như chó điên gặp người liền cắn.

…… Quên đi, anh nhận thua.

Mặt mũi của nam nhân giá trị bao nhiêu? Cùng việc vĩnh viễn mất đi người mình yêu mà đem đi so sánh, bên trọng bên khinh, chỉ có kẻ ngu ngốc mới không thể phân rõ ràng.

Tuy rằng anh vẫn không có biện pháp đột phá mà kết hôn, nhưng là ai quy định anh liền vì vậy mà mất đi cô? Anh có thể nghĩ biện pháp khác làm cô không thể rời anh được nha, tỷ như….Làm cho cô mang thai? Dù sao hai người bọn họ ở bên nhau chừng ấy năm, cũng đến lúc làm ba mẹ rồi.

Tâm tình buồn bực rối rắm đột nhiên giống như rẽ mây nhìn trời, có loại cảm giác thật là rộng mở, tươi sáng, Lôi Cánh nhanh chóng nắm lấy chìa khóa xe, bước ra khỏi văn phòng.

“Tôi đi ra ngoài một chuyến, có việc gì gọi vào di động cho tôi.” Đi qua phòng thư ký, anh thông báo một tiếng, sau đó bước chân không ngừng tiêu sái tiến về phía thang máy, đi thẳng tới bãi đỗ xe, lập tức cho xe chạy như bay tới khách sạn.

Chị cả vừa rồi nói đối tượng xem mắt của Nhĩ Nhĩ hôm nay điều kiện không thua kém anh, lời này là đe dọa anh, hay là sự thật?

Nữ nhân vô tình kia mấy ngày nay không hề liên lạc với anh, chẳng lẽ thật sự đối với anh đã chết tâm? Cô sẽ không thực sự vì muốn kết hôn, tùy tiện tìm một nam nhân thuận mắt, liền lấy điều kiện tiên quyết là phải kết hôn để kết giao đi?

Nghĩ đến cô đang cùng một tên nam nhân khác thèm nhỏ dãi sắc đẹp của cô ăn cơm, mỗi nụ cười , mỗi cái nhíu mày, nhất cử nhất động đều làm cho tên nam nhân kia dán chặt con mắt vào cô, nai con chạy loạn trong lòng, anh cả người liền bắt đầu phát cuồng.

Cô là của anh! Chỉ cần anh còn sống đời này nam nhân khác đừng mơ tưởng tiến tới cô, vĩnh viễn đững nghĩ!

Thời gian trà chiều, đại sảnh dùng cơm Tây có không ít khách hàng đang chờ đợi, những người khách này hoặc ngồi hoặc đứng, quay mặt ra cửa hoặc đưa lưng lại với cửa ra vào, phục vụ đi qua đi lại, nhưng anh vẫn là dễ dàng liếc mắt một cái liền nhận ra cô, thẳng hướng cô mà đi tới.

Ngồi cùng bàn với cô là một nam nhân, hẳn là đối tượng xem mắt của cô, bộ dạng trắng nõn nhã nhặn, ánh mắt chính trực, biểu tình ngại ngùng, thoạt nhìn quả thật khá tốt, chỉ tiếc, hắn ta đã chọn nhầm đối tượng xem mắt.

Tiêu sái đi nhanh đến bên bàn ăn của bọn họ, hai người đang trò chuyện với nhau như cảm nhận được ánh mắt đột ngột xuất hiện của anh mà đồng thời ngẩng đầu lên, quay đầu nhìn về phía anh.

Nam nhân trên mặt lộ ra biểu tình nghi hoặc, như vậy cũng là khiếp sợ trừng mắt nhìn anh, trong mắt hiện lên nhiều loại cảm xúc yêu hận sân si, cuối cùng xé chẵn ra lẻ, chỉ còn lại vẻ mặt lạnh băng không chút thay đổi.

“Hi.” Anh nhẹ giọng mở miệng, đau lòng phát hiện ra cô đã gầy đi rất nhiều.

Trử Nhĩ Nhĩ cảm thấy tim mình không tự chủ mà đập thật nhanh, máu chảy dồn  trong huyết quản giống như vạn mã đang phi, làm cho toàn thân cô nóng lên, đầu óc choáng váng.

Anh vì sao lại xuất hiện ở đây? Là tình cờ, hay vẫn là có người đem chuyện hôm nay cô ở đây xem mắt nói cho anh? Mà anh xuất hiện ở đây, là đại biểu cái gì?

Cô trừng mắt nhìn anh, không thể khống chế suy nghĩ của chính mình, không ngừng mà phỏng đoán mục đích anh xuất hiện.

Chia tay năm mươi ngày, anh ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi cho cô, tuy rằng đã đoán trước mọi chuyện, cô vẫn không tự chủ được mà thấy lòng đau như cắt.

Mỗi lần chuông điện thoại reo lên, là một lần cô nhầm tưởng anh gọi cho cô, để lại một lần đau lòng thất vọng.

Tuy rằng chia tay là do cô yêu cầu, nhưng chỉ cần anh chủ động nhượng bộ một chút, có một chút ám thị cho cô rằng anh muốn hòa hảo, hơn nữa, là anh làm cô cảm nhận được anh còn yêu cô, cô sẽ tuyệt đối không ngoan cố mà không để ý đến anh. Nhưng mà, anh ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có, thật giống như cô vốn chính là có cũng được mà không có cũng xong, chia tay hay không cũng chẳng phải vấn đề.

About bichthao167

Nothing gona change my love for...u

Posted on 28/04/2011, in Không kết hôn Nhĩ Nhĩ (HOÀN). Bookmark the permalink. 23 phản hồi.

  1. tks nàng , lần đầu vào nhà nàng ^^~

  2. Crystal pham

    Thanks ss và Cat nhìu!^^

  3. Thanks ss va cac nang.

  4. Pandanus255

    Thanks các nàng nhìu

  5. cam on nang🙂

  6. hic, sao a ko gọi cho cô chứ…nhưng mà em thích đoạn mà a nói “cô là cuả a” á! Thanks ss…mà sao lại ko kết hôn a =.=

  7. *Sophie Nguyen*

    Thanks ca nha.:-)

  8. violet_nkll

    thanks

  9. Nhĩ nhĩ hiền quá rồi

  10. Thanks ss

  11. Sao cứ chuẩn bị mất đi rồi mới biết trân trọng chứ. Haizz!
    Thanks ss.

  12. thanks nhiu

  13. thank 2 nang nhieu ah

  14. THANKS BAN!HAY WA’!”________”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: