Không kết hôn Nhĩ Nhĩ – Chap 3.5

Chap 3.5            Editor: catstreet792

Vì thế, cô thực sự rất hận anh, càng hận chính mình vì sao vẫn đối với anh chờ mong, mỗi ngày đều đợi điện thoại của anh, sau đó mỗi ngày đều tan nát cõi lòng.

Cô trầm mặc không nói, không khí có điểm ngượng ngùng, nam nhân ngồi đối diện cô nhịn không được lên tiếng hỏi: “ Đây, là bằng hữu của em sao?”

Mượn lúc tên mình trực tiếp bị kêu lên, Lôi Cánh quay đầu, nhìn chằm chằm mãnh liệt vào hắn.

“Không phải.” Trử Nhĩ Nhĩ trả lời. “Đây là cấp trên trước kia của tôi.”

Không dự đoán được cô lại nói như vậy, Lôi Cánh kinh ngạc trợn tròn hai mắt, quay đầu lại trừng mắt nhìn cô.

Cô lại sớm đem ánh mắt chuyển hướng bạch diện thư sinh trước mặt, coi anh như không tồn tại, nói với nam nhân kia: “ Anh dùng bữa xong chưa? Tôi nghĩ muốn mua mấy quyển sách anh vừa giới thiệu, anh có thể đi cùng tôi đến hiệu sách không?”

“Đương nhiên có thể.” Nam nhân lập tức mừng rỡ gật đầu.

Hai người cùng nhau đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Lôi Cánh bỗng dưng vươn tay, nắm chặt cánh tay Trử Nhĩ Nhĩ.

“Anh có chuyện muốn nói với em.”Anh nói.

“Đáng tiếc tôi không có” Cô rút cánh tay đang bị anh nắm chặt ra, lãnh đạm đáp lời.

“Không cần làm ra chuyện khiến cho chính mình hối hận.”

“Chỉ cần anh không hối hận, tôi cũng sẽ không hối hận.”

“Nhưng anh hối hận.”

Như thế nào cũng không dự đoán được anh lại nói như vậy, Trử Nhĩ Nhĩ cả người cứng đờ, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh, hoài nghi chính mình có phải nghe lầm hay không.

“Cái gì?” Cô hỏi.

“Anh hối hận.” Anh nhìn thẳng cô, lặp lại rõ ràng một lần nữa.

Cô không tự chủ được mà ngừng thở, cảm giác tim đập như trống trận, lòng chờ mong nhưng lại sợ bị thương tổn.

“ Ý của anh…là gì?” cô nhìn anh lắp bắp hỏi lại,không cho phép chính mình vọng tưởng mà hiểu sai ý tứ của anh, tránh lại một lần tan nát cõi lòng.

“ Chính là anh hối hận, anh không muốn cùng em chia tay”

Nghe thấy lời nói của anh, trong nháy mắt, nước mắt tràn đầy làm mờ tầm mắt của cô, cứ thế lăn dài xuống khuôn mặt , cô “ưm” một tiếng khóc nức nở, anh lập tức kéo cô vào lòng, gắt gao ôm lấy cô, hốc mắt cũng dần đỏ.

Dường như cảm xúc đọng lại quá lâu, cô không thể ngừng khóc, một lúc lâu sau khi đã bình tĩnh trở lại một chút, cô mới phát hiện mình đã ngồi trong xe của anh.

Cô không nhớ rõ mình rời khỏi nhà hàng như thế nào, cũng không biết cô làm thế nào từ biệt vị tiên sinh kia , chỉ biết bây giờ cô đang tựa vào trong lòng anh, cô đã từng nghĩ suốt cuộc đời cũng sẽ không được chạm vào anh nữa, không được ở trong vòng tay anh nữa.

Tầm mắt thiếu chút nữa lại trở nên mơ hồ, cô chớp chớp mắt ngăn dòng nước mắt đang trực trào ra, sau đó nhẹ nhàng đẩy anh ra.

Anh cúi đầu xuống nhìn cô, dịu dàng đưa tay lau những giọt nước mắt còn vương lại trên khuôn mặt cô.

“Vì sao?” Cô hỏi anh. Giọng nói có chút khàn khàn do vừa khóc xong.

“Bởi vì anh nhớ em, anh yêu em, anh không thể không có em, càng không thể để mất em” Anh dịu dàng chân thành nói với cô.

“Anh nói anh sẽ không kết hôn mà”

“Anh không nghĩ sẽ lừa em, bây giờ anh vẫn không nghĩ tới việc kết hôn” Anh nói với cô đồng thời cảm thấy cơ thể cô lập tức cứng lại. “Nhưng mà” Anh nhanh chóng nói tiếp “Anh sẽ cố gắng tự tẩy não mình, vứt bỏ ý nghĩ không kết hôn, chỉ cần em cho anh một chút thời gian.”

“Anh cần bao lâu?”Cô trầm mặc hỏi anh.

“Anh không biết, có lẽ là nửa năm, hoặc một năm, cũng có lẽ anh cần rất nhiều thời gian” Anh thành thật thừa nhận.

Nghe xong đáp án của anh làm trái tim cô lạnh dần, cô đứng dậy, muốn tránh xa anh một chút, nhưng lại bị anh kéo lại vào trong lòng.

“Em đừng vội cách xa anh, nghe anh nói hết đã.” Anh khẩn cầu nói.

“Anh muốn bao nhiêu thời gian, chẳng lẽ muốn em chờ anh cả đời sao? Muốn em chờ anh thay lòng đổi dạ, để rồi một ngày nào đó anh một cước đá bỏ em sao?” Cô nói một cách bi thương.

“Em vì sao lại nói thế nữa, vì sao không thể thử tin tưởng vào bản thân mình,cũng là tin tưởng anh?Anh đã nói suốt đời này ngoài em ra anh không có khả năng yêu nữ nhân nào khác hết, tại sao em lại không tin tưởng anh?”Anh thở dài hỏi, phát hiện bản thân không muốn vì việc này mà tức giận, chỉ cảm thấy có chút bất đắc dĩ.

“Vậy Lâm Ánh Nhu đâu?”

Lôi Cánh giật mình sửng sốt, lập tức nhíu mày lại. “Vì sao em lại  nhắc tới cô ấy?”

“Chẳng lẽ  bây giờ anh vẫn còn phủ nhận được sao?”

“Phủ nhận cái gì?”

“Phủ nhận là anh thích cô ấy”

Lôi Cánh cứng họng nhìn nàng, lộ ra vẻ mặt sợ ngây người.

“Cái gì?” Anh ngạc nhiên kêu lên “Em lấy đâu ra ý tưởng quái đản đó? Là ai bảo em anh thích cô ấy.”

“Chẳng lẽ không đúng sao?”

“Không đúng” Anh dành mạch nói với cô “Anh thề với trời, anh đối với cô ấy không có tình yêu nam nữ, nếu anh nói dối, lần sau khi anh tự lái xe sẽ bị tai nạn giao thông , bị xe đâm chết.”

About bichthao167

Nothing gona change my love for...u

Posted on 29/04/2011, in Không kết hôn Nhĩ Nhĩ (HOÀN). Bookmark the permalink. 19 phản hồi.

  1. End chap 3 rùi, ta nghỉ 4 ngày đi chơi nha, báo cáo với các nàng trước, kẻo lại ngóng trông rồi trách ta, chúc mọi người 30-4 và 1-5 vui vẻ nhé

  2. Crystal pham

    Thanks ss và Cat!Chúc ss nghỉ lễ zui zẻ!^^

  3. tưởng ss tặng quà ngày lễ nữa cơ ^^ ko sao, ss và mọi người đi chơi vui vẻ nha! Thanks ss.

  4. Pandanus255

    Thanks nàng. Đi chơi vui vẻ nhé.

  5. Cam on ban. Chuc ban nghi le vui ve nhe!

  6. Thanks ss.

  7. Rain and tears

    Dj choj zuj ze. Tat te dc nhju noj. Sau khj ve nho post nhju nhju cho cac ty o nha nhe. Hjhj

  8. hihi! Ss th hem tang wa cho moi nguoi ah?

  9. Thank Nang

  10. Nang oi ve chua?

  11. nang oi! Hehe. Di choi nhieu wa nen met ah? Hehe! Nho post bu, tang wa nghi le cho moi nguoi ah nha

  12. Thanks ss

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: