Không kết hôn Nhĩ Nhĩ – Chap 8.3

Chap 8.3          Editor: catstreet792

Cảnh sát bắt đầu đi tới phía trước, anh cũng đi theo về phía trước.

“Chạm vào!”

Rầm một tiếng, chiếc cửa không chắc chắn liền bị đẩy ra, một cảnh sát cầm súng một cước đá văng chiếc cửa ra, sau đó vài người cảnh sát liền nhanh chóng vọt vào trong phòng, lập tức trong phòng liền truyền ra một tiếng : “Cấm nhúc nhích”.

Lôi Cánh lập tức xông lên phía trước, gạt bỏ một cảnh sát đang cầm súng quay lung tung tứ phía, trực tiếp vọt vào phòng trong.

“Nhĩ Nhĩ!” Anh lớn tiếng gọi, hai mắt nhanh chóng đi tìm thân ảnh của cô.

“Lão công?”

Tiếng kêu nho nhỏ từ phía bên trái cánh cửa truyền đến, anh cực kỳ gấp gáp, lập tức xoay người chạy về phía lão bà.

Cô đang an vị tại gian phòng ngủ duy nhất, hai bên tường là hai cảnh sát đang giơ sung, sắc mặt cô thanh tỉnh, hồng nhuận khỏe mạnh, mỉm cười đang ngóng nhìn anh.

“Anh quả nhiên hiểu được tâm ý của em.” Cô cười với anh, thoạt nhìn tựa hồ thực vui vẻ.

Lôi Cánh hoàn toàn nói không nên lời nói, phát không ra thanh âm, chỉ có thể nhìn không chớp mắt nhìn cô, sau đó đi về hướng cô, một tay ôm lấy cô ủng tiến trong lòng, run run, gắt gao đem cô thiếp tựa vào trong lòng mình.

Trử Nhĩ Nhĩ trên mặt tươi cười dần dần biến mất, đầu tiền là giật mình , sau đó chậm rãi áy náy, sám hối cùng đau lòng.

Anh đem cô ôm vào lòng hảo nhanh, giống như muốn cô vĩnh viễn dính ở trên người anh, hoặc là cùng anh hòa hợp nhất thể, như vậy sẽ không lại làm cho cô chạy đến nơi nào mà anh không thể nhìn thấy, rơi vào nguy hiểm, những suy nghĩ trong đầu anh cô hoàn toàn hiểu được.

“Thực xin lỗi.” Cô thân thủ ôm lại anh, thấp giọng nói nhẹ, bởi vì cô hoàn toàn không nghĩ tới cảm thụ của anh, không nghĩ tới anh sẽ lo lắng sợ hãi cỡ nào.

Cô vẫn muốn giúp Ánh Nhu thoát khỏi cha và anh uy hiếp, vừa vặn cơ hội tìm tới cửa, cô không nghĩ ngợi nhiều như vậy liền lập tức biết thời biết thế tương kế tựu kế, thiết hạ cạm bẫy bắt cóc làm cho hai phụ tự vô lương kia tự nhảy xuống đi, bọn họ quả nhiên trúng kế.

Tuy rằng đó là một kế hoạch lâm thời mà nảy lòng tham, nhưng cô cũng không phải dạng hữu dũng vô mưu đến làm loạn.

Cô phải làm như vậy, chính là có hai điểm hoàn toàn tự tin.

Thứ nhất, cô tin tưởng Lôi Cánh nhất định có thể tìm được cô, nhất định có thể lý giải cô đang suy nghĩ cái gì, cho nên anh mới dám buông tay đi làm.

Thứ hai, Ánh Nhu cũng nói qua, hai phụ tử kia chỉ có khi chân chính bị làm tức giận mới có thể động thủ, cho nên bọn họ chỉ cần ngoan ngoãn, trên cơ bản sẽ không có gì nguy hiểm, cho nên cô mới bình tĩnh như vậy.

Chẳng qua, cô đã quên rằng hai điểm này Lôi Cánh cũng không hiểu được. Hơn nữa cho dù hiểu được, lấy thân phận một trượng phu cùng phụ thân, gặp phải loại sự tình này, anh làm sao có thể phóng tâm được đâu?

Là lỗi của cô, cô thật sự không đứng ở lập trường của anh mà nghĩ tới chuyện này, hại anh như vậy lo lắng, cô thật sự hảo có lỗi, hảo thật có lỗi.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi.” Cô không ngừng mà đối anh nói, nghĩ đến anh vài giờ đã phải chịu dày vò như vậy mà hốc mắt đỏ lên ,“Thật sự là sai lầm, lão công, thực xin lỗi.”

“Em không được làm anh sợ như vậy nữa.” mặt anh chôn ở gáy cô run run mà nói.

“Hảo.” Cô lập tức trả lời, thanh âm cũng ách lên.

“Không được tự lấy bản thân ra để làm nguy hiểm.”

“Hảo.”

“Em không được chạy đến nơi nào mà anh không tìm thấy.”

“Hảo.”

“Em thề đi.”

“Em thề.”

Anh lại gắt gao bế cô một chút, sau đó mới chậm rãi buông cô ra, ngẩng đầu lên nhìn cô.“Hôm nay buổi tối em làm cho anh già đi mười tuổi, em có biết không?”

“Cho dù già đi một trăm tuổi, anh ở trong mắt em vĩnh viễn là tối suất.” Cô ôn nhu hôn anh một chút.

Lôi Cánh dùng sức hít sâu một hơi, lại chậm rãi phun ra, thẳng đến giờ phút này mới cảm giác tâm trí đang đề cao quả thật rơi xuống, không hề có cảm giác tâm bị treo ở giữa không trung, cũng mới nghĩ đến còn có một người nữa mà anh nên quan tâm.

Anh quay đầu nhìn về phía bốn phía, không thấy được người muốn tìm, vì thế mở miệng hỏi lão bà.

“Ánh Nhu đâu?” Anh nói.

Nghe thấy anh hỏi, Trử Nhĩ Nhĩ lúc này mới nhớ lại cô em chồng cùng cô hoạn nạn có nhau “Cô ấy vừa rồi còn ở nơi này nha.”

Hai người cùng liếc mắt một cái, Lôi Cánh giúp đỡ lão bà đang bụng to, thật cẩn thận tiêu sái đi ra ngoài phòng.

Trong phòng vẫn tràn ngập nhân viên cảnh sát, hai gã Lâm thị phụ tử đang bị áp quỳ rạp trên mặt đất, hai tay bị còng tay phản khấu ở sau lưng, mà cảnh sát đã tìm được trong quần áo của bọn họ một túi tiền, trong ngăn kéo đồ bếp còn chứa thuốc phiện và một khẩu sung lục.

Lâm Ánh Nhu ngây ra như phỗng đứng ở một bên, kinh ngạc nhìn sự việc trước mắt.

Trử Nhĩ Nhĩ đi lên cầm tay cô, Lôi Cánh thân thủ đỡ lấy vai cô, cô liền chậm chạp quay đầu, mờ mịt nhìn về phía bọn họ, biểu tình đờ đẫn dại ra, qua hồi lâu, mới hơi hơi đối bọn họ xả ra một chút bi ai mỉm cười.

Bi ai, nhưng là có giải thoát.

About bichthao167

Nothing gona change my love for...u

Posted on 30/05/2011, in Không kết hôn Nhĩ Nhĩ (HOÀN). Bookmark the permalink. 21 phản hồi.

  1. Thks nàng, hình như mình được tem…

  2. Thanks nàng!

  3. muathulabay988

    thanks ss

  4. Phong bì?

  5. Tiêu diêu tự tại

    vip, em là vip a. Hí hí, hay quá, NN ko bị làm sao rồi ^^ thanks ss!

  6. Crystal pham

    Thanks ss và Cat!!!!!

  7. Pandanus255

    Thanks

  8. Tiểu Lục

    thanks ss nhiều ạ.

  9. talacuopbienha

    thanks

  10. Thanks ss

  11. thank nang nhieu nha. Truyen chax sap hoan rui ha nang?

  12. Có 10 chương, sắp hoàn rùi mà, mọi người cố gắng tiếp tục theo dõi nha

  13. Hoi hop qua,nhung xong roi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: