Muốn kết hôn Tự Tự – Chap 1.1

Chap 1.1      Editor: bichthao167

Đêm đen gió lớn, khắp nơi tịch mịch.

Trử Tự Tự nhẹ nhàng chuyển động đến phía cửa phòng, lén lút đem cửa phòng mở ra, ló đầu ra ngoài cửa, nhìn trái nhìn phải một chút, lại tỉ mỉ, mang toàn bộ sức lực mình có chú ý nghiêng tai lắng nghe.

“ Hô — hô — hô –”

Ba ba đánh tiếng hô.

“ Ân — ân — ân –”

Tiếng mẹ tiếng hít thở.

Thật tốt quá! Xem ra hai người đều thật sự ngủ say.

Bất quá, để ngừa vạn nhất, cô vẫn là thử một chút thì hơn.

Trử Tự Tự đem cửa phòng đẩy ra một chút, sau đó nhẹ nhàng tiêu sái đến căn phòng trước đây của chị ba nay đã đổi thành phòng của mẹ vì để tiện cùng cô tâm sự, cô muốn thăm dò nhẹ nhàng một chút nên kêu một tiếng.

“ Mẹ?”

Người trên giường không hề có động tĩnh.

“ Mẹ?”

Cô lại kêu một lần, lúc này giọng nói lớn hơnmột chút, nhưng mà kết quả không hề thay đổi, mẹ vẫn ngủ say như trước, thậm chí đánh động liên tục cũng không nhúc nhích một chút.

Miệng cô bất giác khẽ nhếch, trong lòng có chút vui mừng, lén lút xoay người trở lại phòng mình, đem bức thư vốn đã viết sẵn từ trước để trên bàn học, sau đó mới nhấc hành lý ra khỏi phòng, đóng cửa phòng, rón ra rón rén đi một bước hướng về cửa thứ hai.

Đi xuống lầu hai.

Ba ba vẫn ngủ trong căn phòng trước kia ở lầu hai, nhưng vì để giữ chân cô, ba ba bình thường đều có thói quen đóng cửa ngủ, nhưng mấy tháng nay đều để mở cửa phòng rồi mới ngủ.

Trước đây có vài lần, cô bởi vì khát nước hoặc đói bụng, rời giường xuống lầu tìm nước uống hoặc tìm cái gì đó để ăn, đều bị ba ba đột nhiên từ phía sau kêu vang lên một câu “Con muốn đi đâu” làm cô sợ tới mức nhảy dựng lên.

Từ lần trước,sau khi cô bật thốt lên nói ra chuyện cô muốn chuyển ra ngoài sống, ba mẹ thật sự giữ cô rất chặt, lại không thể thay đổi chủ ý của ba mẹ, so với tính cách thoải mái trước đây của ba mẹ quả thực là hai người khác nhau, làm cho cô rất tức giận, mới có thể lên kế hoạch trốn nhà như bây giờ.

“hô — hô — hô –”

Tiếng ngáy của baba phi thường có tần suất, tỏ vẻ ông ngủ thật sự say, bất quá ngay cả như vậy, cô vẫn là cẩn thận nín thở, đi qua phòng của ông, vừa xuống lầu vừa ngoái lại nhìn, chỉ sợ ba ba đột nhiên tỉnh lại xuất hiện phía sau cô.

“ hô — hô – hô –”

Đi vào lầu một, vẫn có thể nghe thấy tiếng ngáy ngủ của ba ba liên tục mà vững vàng, làm cho cô thoáng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nhưng khó khăn hiện tại mới bắt đầu – cô mở khoá cửa sẽ phải đẩy chiếc cửa sắt này ra, điều này sẽ làm phát ra âm thanh. Nếu lúc này đánh thức ba mẹ, như vậy hết thảy liền kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Không chỉ như thế, sau này cô có khả năng thật sự sẽ bị ba ba giam lại, mất đi tự do.

Thành bại tất cả trong nháy mắt, hiện tại cô chỉ có thể cầu ông trời phù hộ.

Cô quay đầu nhìn thoáng qua phương hướng lầu hai, hít sâu một hơi, động thủ bắt đầu chuyển động chiếc khoá trên cửa.

“ khách” một tiếng vang lên, làm cô sợ tới mức trái tim thiếu chút nữa ngừng đập.Cô nhanh chóng quay đầu nhìn về phía lầu hai, đồng thời ngừng thở, ngưng thần yên lặng nghe.

“ hô — hô — hô –”

Tiếng ngáy ngủ không thay đổi, xem ra không thành vấn đề, cô nhắm mắt lại, cảm giác tim đập như điên ở trong cơ thể.

Còn có hai chiếc khoá, cùng với chiếc cửa sắt khó khăn kia.

Trử Tự Tự, ngươi nhất định phải chống đỡ được nha! Chỉ cần đêm nay có thể đào thoát thành công, từ nay về sau trời cao biển rộng,mặc ngươi ngao du.

Trọng yếu nhất là, như vậy ngươi có thể cùng học trưởng cùng ở cùng bay.

Một khi đã ở cùng nhau, khi kết hôn, gạo nấu thành cơm, cho dù sau này bị ba mẹ bắt được, bọn họ cũng không thể làm gì, chỉ có thể chấp nhận lựa chọn của cô.

Hít sâu một hơi, lại chậm rãi thở ra, cô một bên nghe tiếng ngáy ngủ trên lầu của ba ba, một bên đi tới mở khoá cửa trước.

Việc này có vẻ nhẹ nhàng, chiếc khoá đã được cô mở ra không có tiếng động gì.

Sau khi mở được cửa trong này, khó khăn nhất chính là chiếc cửa tiếp theo – cửa sắt bên ngoài.

Khi mở được khoá cửa sắt, trên cửa lại phát ra tiếng “khách”  làm cho cô cảm thấy thần kinh đang căng thẳng của mình quả thực sắp đứt phựt.

Nhưng là không nghĩ tới, việc vốn làm cho cô lo lắng sợ hãi nhất chính là việc đem cửa đẩy ra sẽ có tiếng động rất to, thế nhưng tình hình đặc biệt lúc ấy không có xuất hiện tiếng động gì, làm cho cô thực sự mừng rỡ, thiếu chút nữa hoan hô ra tiếng.

Động tác nhanh chút nha, còn không có hoàn toàn thoát ly nguy hiểm đâu. Cô tự nói với chính mình, sau đó xoay lưng nhấc hành lý túi đi ra khỏi cửa, lại xoay người cẩn thận đem cửa đóng lại.

Trước đóng cửa phía trong, sau lại đóng cửa bên ngoài, thật cẩn thận dùng chìa khóa đem cửa sắt khóa lại,  “khách” một tiếng vang lên.

Khi đã xác định khoá trên cửa sắt đã được khóa, cô ôm lấy hành lý, lập tức chạy đi.

Tuy rằng đã sắp rạng sáng, đường cái không có một bóng người, nhưng chỉ cần nghĩ đến tiếp theo cô có thể nhìn thấy học trưởng, còn có thể nằm ở trong lòng hắn, cô liền tuyệt không sợ hãi.

Học trưởng, đợi em một chút, em đến đây.

Trử Tự Tự cùng Tằng Thịnh Kiệt đã kết giao hơn hai năm gần mau ba năm, khi cô vừa lên năm thứ ba thì quen biết vị thạc sỹ học trưởng này.

Cô còn nhớ rõ ngày đó, cô đến thư viện mượn sách, bởi vì quyển sách cô muốn đang để ở rất cao, cô lại lười đi tìm cây thang, chỉ ngay ở trên kia, chỉ cần với tay, nhón mũi chân lên thì sẽ với được, cô không biết là lúc đó hắn đang đứng ngay đằng sau cô nở nụ cười. (tên này là người xấu nên mình để danh xưng là “hắn” nhé)

Thân hình cao lớn, tùy tay duỗi ra liền thay cô đem quyển sách kia lấy xuống cho cô, còn tươi cười nói với cô một câu –

“Nha, cẩn thận chút”

Từ đó về sau, cô liền cùng hắn phát triển quan hệ, mỗi lúc cô cùng hắn gặp mặt đều là những lúc cô bất cẩn, lúc đó hắn luôn hô “cẩn thận chút, cẩn thận chút”, về sau bất tri bất giác hai người càng ngày càng khăng khít, cuối cùng liền biến thành người yêu.

Cô không thể xác định mình là khi nào bắt đầu thích hắn, chỉ biết là hắn đối xử với cô tốt lắm, thực rất yêu cô, thường làm cho cô cười thành tiếng. Hơn nữa, hắn thật sự rất tôn trọng cô, khi hôn môi cô cùng ôm cô, chỉ cần cô chống tay nói tiếng “không” thì nhất định hắn sẽ dừng lại, chưa bao giờ bắt buộc cô tiến thêm một bước thoả mãn dục vọng của chính mình.

Trước đêm tốt nghiệp, học trưởng cho cô chìa khoá nhà hắn, chỉ nói với cô một câu “ anh hy vọng em giữ nó”.

Ngay tại giây phút đó, cô quyết định phải gả cho hắn.

About bichthao167

Nothing gona change my love for...u

Posted on 22/06/2011, in Muốn kết hôn Tự Tự. Bookmark the permalink. 17 phản hồi.

  1. Ta đã tái xuất giang hồ nha các nàng. Heeeeeee

  2. temmmmmmmmmmm

  3. Mung tro lai. Moi ng ung ho nao, Tung bong!!!!!!!

  4. Thanks ss.

  5. Crystal pham

    Chào mừng ss trở lại!^^

  6. tks ss,e doi lau qua’ ui`😀

  7. Lâu gùi mới zô nhà bạn,
    cũng vì bận quá í
    hum ni vào lại có tr mới
    Thanks nghen!
    *ôm*

  8. thao nguyen

    Woa bắt đầu truyện mới rùi,thanks bạn nha.

  9. thanks nang
    chuc mung nang da tro lai

  10. THANKS NHIU

  11. Hắc hắc,thanks nàng a ^^! iu nàng

  12. cam on nang🙂

  13. thanks………………………….sssss sis nha !

  14. Them mot truyen Kim Huyen ! thich qua la thich ! thanks em nhieu !

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: