Muốn kết hôn Tự Tự – Chap 2.4

Chap 2.4        Editor: bichthao167

 

Thật sự nghĩ không ra tâm tư lúc đó của chính mình, nhưng là nhìn tới gói đồ ăn to bên người, lại nhìn tới người đàn ông vô tội liên quan kia đang ngồi ở bên sô pha toát ra hơi thở nam tính rõ rệt, cô cảm nhận được chính mình đang có chút hy vọng, mơ ước chút gì đó.

 

 Có thể cho tôi ở lại đây được không?Cô nhìn anh, liền như vậy thốt ra.

 

Cái gì? Kinh Diệc Trạch ngây người một chút.

 

Xin anh cho tôi ở lại đây. Cô sửa miệng thỉnh cầu.

 

Anh trừng mắt với cô,há hốc mồm. Trên đời này anh còn chưa có gặp qua chuyện gì thái quá như vậy. Loại sự tình này làm sao có thể phát sinh với anh? Cũng quá thể đi?

 

Cô rốt cuộc có biết mình đang nói cái gì hay không? Anh nhanh chóng nhìn chằm chằm nữ sinh thoạt nhìn đầu không giống có vấn đề trước mắt hỏi.

 

Tôi biết.

 

 Cô biết mới có quỷ! Anh không chút khách khí nói, thật sự cảm thấy rất thái quá. Cô và tôi  không quen biết, thậm chí ngay cả đối phương họ gì cũng không biết, nhưng lại là cô nam quả nữ, cô thế nhưng muốn xin tôi cho cô ở lại? Rốt cuộc là cô đầu óc có vấn đề, hay là cô cho rằng tôi đầu óc có vấn đề, vị tiểu thư này? Anh hỏi cô.

 

Tôi họ Trử, Trử Tự Tự.Cô nhanh chóng tự giới thiệu.

 

Tôi không có hỏi tính danh cô.

 

Tôi sẽ trả anh tiền thuê nhà. Cô lại rất nhanh nói.

 

Đây căn bản không phải là vấn đề về tiền thuê nhà.” Kinh Diệc Trạch nhịn không được thở dài một hơi,huống hồ nếu cô muốn thuê phòng, bên ngoài nơi nơi đều có phòng ở cho thuê.

 

Tôi chưa từng ở bên ngoài một mình.Cô cúi đầu nói.

 

Ngay cả như vậy, cô cũng không thể tùy tiện tìm một người đàn ông xa lạ đến làm bạn cùng phòng a! Đây là tự cô tạo điều kiện cho người ta chẳng lẽ cô không hiểu? Anh giáo huấn cô.

 

Tôi biết anh là người tốt.” Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt rạng rỡ nhìn anh.

Kinh Diệc Trạch cứng họng, thiếu chút nữa đã nói không ra lời.

 

Cô ngay cả tôi họ gì cũng không biết, dựa vào cái gì khẳng định như vậy?Anh trừng mắt nhìn cô, cảm thấy nữ sinh này thật sự có điểm…… Không đúng, không phải có điểm, căn bản chính là đầu có vấn đề!

 

 Anh ngày hôm qua đã dừng xe tới cứu tôi, đúng hay không? Tuy rằng không quen biết, nhưng anh lại vẫn thu lưu để tôi ở nhà anh một đêm. Hơn nữa, anh nhất định biết trong nhà không có đồ ăn, cho nên mới mua một đống này nọ trở về cho tôi ăn, đúng hay không? Tuy rằng anh mắng tôi ngu ngốc, nhưng tôi cũng không phải thật sự ngu ngốc, làm sao có thể không rõ ràng anh là người tốt hay người xấu? Cô đưa ra chứng cứ rõ ràng, ngôn chi chuẩn xác, trên mặt lộ vẻ tín nhiệm anh.

 

Kinh Diệc Trạch có loại cảm giác bị đả bại, thật không hiểu cô là thông minh hay ngu xuẩn.

 

Ngay cả như vậy, tôi cũng không thể để cô ở chung.Anh lắc đầu nói.

 

 Vì sao? Cô nhanh chóng hỏi, toát ra một chút vẻ mặt không phục.

 

Cô lai lịch không rõ, tôi làm sao mà biết cô liệu có âm mưu hoặc có người sai khiến hay không? Anh nhìn cô, đổi phương thức cự tuyệt nói.

 

 Tôi không phải người xấu. Trử Tự Tự vội vàng nói.

 

Việc này cô tự định đoạt sao? Huống hồ cho dù cô thật sự không có rắp tâm bất lương thì sao, tôi lại làm sao mà biết cô có phải đã chọc cái gì phiền toái, mới có thể rơi vào hoàn cảnh không nhà để về, lưu lạc đầu đường? Tôi không nghĩ tự tìm phiền toái.” Anh không cho là đúng lắc đầu.

 

Tôi không có chọc gì phiền toái.Cô vội vàng cam đoan với anh.

 

Vậy vì sao không trở về nhà? Trử Tự Tự cả người cứng đờ, cắn cắn môi cánh hoa mới cúi đầu nói:Tôi…… Không thể trở về.

 

Vì sao?

 

Cô mím môi lại trầm mặc không nói, cả người đột nhiên bao phủ ở một mảnh sầu bi bên trong. Nhìn bộ dáng của cô, Kinh Diệc Trạch không tự chủ được thở dài một hơi.

 

 Cô không thể kỳ vọng tôi vô điều kiện thu lưu người lai lịch không rõ, lại cái gì cũng không hỏi đi? Anh nói.

 

Cô lại trầm mặc trong chốc lát, lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn về phía anh.

 

Nếu tôi nói cho anh, anh sẽ để tôi ở lại sao?Cô do dự hỏi.

 

Chỉ cần xác định không có người tố cáo tôi bắt cóc, dụ dỗ, hoặc là phá hoại, gây trở ngại gia đình người khác linh tinh, tôi sẽ suy nghĩ. Anh mặt không đổi sắc trả lời, cho cô hy vọng, cũng không cho cô cam đoan.

 

Trử Tự Tự không thể kháng nghị ra tiếng, bởi vì cô cũng biết yêu cầu của mình thật là ép buộc, bình thường người khác cũng sẽ không lo lắng mà thu lưu một người lần đầu tiên gặp mặt lại lai lịch không rõ.

 

Nhưng trừ bỏ lại nơi này, cô thật sự không biết làm sao. Cô không có công việc, khi đi trên người cũng không mang bao nhiêu tiền, càng không có ai bên ngoài có kinh nghiệm tìm phòng ở, cô cái gì cũng không biết.

 

Cô thật sự thực vô dụng, nghĩ đến chính mình đã trưởng thành, kỳ thật căn bản chính là một đứa nhỏ không dựa vào người khác cái gì cũng không biết.

 

Khi ở nhà cô ỷ lại ba mẹ, khi rời nhà cũng một lòng thầm nghĩ ỷ lại người kia, không nghĩ tới như thế là làm khó người ta.

 

Hiện tại cô đã hiểu được chính mình ngây thơ bao nhiêu, hơn nữa vô dụng. Nhưng là hiểu được cũng không có nghĩa cô có thể ngay lập tức biến thành người khác, từ một người vô dùng biến thành một người khôn khéo có khả năng độc lập tự chủ mọi chuyện.

 

Cô vẫn là cần phải có người có thể tạm thời cho cô ỷ lại, cần thời gian quán triệt để quyết tâm thay đổi chính mình.

 

Quyết tâm.” Hai chữ này, làm cho cô cố lấy dũng khí.

 

Tôi có một bạn trai đã kết giao hơn hai năm.”Cô bỗng nhiên mở miệng nói với anh, “sau khitốt nghiệp, tôi một lòng thầm nghĩ gả cho hắn, cùng hắn sống cùng nhau. Hắn đưa cho tôi chìa khóa nhà hắn, đâu có nhất định sẽ cưới tôi, nhưng là ba mẹ tôi cũng không đồng ý tôi vừa tốt nghiệp đại học đã muốn kết hôn, nói ra thiệt nhiều lý do phản đối, tôi đều nghe không vào, giống như là người cố tình gây sự ngu ngốc giống nhau.

 

Cô khinh xả khóe miệng, trên mặt lại lại lần nữa lộ ra vẻ mặt như trước kia, tự giễu lại đau thương.

 

Đã xảy ra chuyện gì? Vẻ mặt bi thương của cô làm cho Kinh Diệc Trạch nhịn không được mở miệng hỏi.

 

Đêm qua, tôi thừa dịp bọn họ ngủ say, cầm hành lý rời nhà trốn đi. Cô thấp giọng tiếp tục nói,Tôi coi thường sự quan tâm của ba mẹ, từ bỏ bọn họ, kết quả…… Kết quả là, tôi lại nhìn thấy cái tên đưa cho tôi chiếc chìa khoá kia, nói muốn cùng tôi kết hôn nhân thế nhưng lại cùng người phụ nữ khác lên giường. Cô ngăn chặn không được tạm dừng một chút, trào phúng lại đau thương khinh xả môi dưới cánh hoa.

 

 Mắt thấy sự việc đã bại lộ, hắn thậm chí còn vô sỉ cảm tạ cơ hội này nói với tôi, cho dù khi kết hôn hắn cũng không khả năng chỉ có một người đàn bà, hắn nhất định sẽ ở bên ngoài nuôi tình nhân, muốn tôi sớm một chút hiểu được.”

 

Hắn như là đã hoàn toàn biến thành một người khác — không, có lẽ đây mới là bộ mặt thật của hắn, chính là tôi chưa từng nhìn rõ mà thôi, vậy mà tôi lại vẫn một lòng muốn gả cho hắn?! Tôi cảm thấy chính mình vừa ngu xuẩn lại thật đáng buồn, cư nhiên vì một tên khốn như vậy mà vứt bỏ cha mẹ, rời nhà trốn đi, tôi thật sự không mặt mũi trở về.” giọng nói khàn khàn, lệ quang trong suốt thấp giọng nói của cô.

 

Cô tính cả đời cũng không trở về sao? Kinh Diệc Trạch trầm mặc một chút, mở miệng hỏi cô. Cô phe phẩy đầu, ách tiếng nói:Ít nhất không phải bây giờ. Tôi…… muốn thay đổi, muốn trở nên thành thục một chút, sau này có thể độc lập sẽ lại trở về.

 

 Cô sẽ không sợ cha mẹ lo lắng sao?

 

 Tôi…… sẽ viết thư cho họ, đúng giờ báo bình an cho bọn họ.

 

Ý tứ chính là cô đã quyết định, mặc kệ tôi có cho cô ở hay không, cô cũng không về nhà? Kinh Diệc Trạch nhìn chằm chằm cô.

 

Không phải sẽ không, mà là cô căn bản là không mặt mũi trở về, cũng không dám trở về.

 

Không phải sợ bị mắng, mà là sợ có người an ủi hoặc đồng tình với cô, cô sẽ càng thêm xấu hổ, chưa gượng dậy nổi.

 

Trử Tự Tự không có trả lời anh, nhưng vẻ mặt kiên định đã thuyết minh cô sẽ không về nhà.

 

Kinh Diệc Trạch không tiếng động thở dài. Tuy rằng chết sống của cô cũng không phải trách nhiệm của anh, nhưng là một cô gái tuổi còn trẻ lại mang vết thương lòng như vậy , nếu không ai để ý tới cô, ai biết có thể đi đúng con đường hay không?

 

Như vậy thấy chết mà không cứu, anh thật đúng là là làm không được.

 

Xem ra, anh thật sự bị bắt buộc phải thêm bạn cùng phòng, ai ~

 

 


About bichthao167

Nothing gona change my love for...u

Posted on 07/07/2011, in Muốn kết hôn Tự Tự. Bookmark the permalink. 13 phản hồi.

  1. mercurystar

    a’, vậy là được tem rồi ah? Mèo mù vớ cá rán ! hehe! Thank sis

  2. tr bắt đầu từ đây
    há há

  3. Pandanus255

    Cám ơn nàng

  4. sisianddodo

    thanks nàng

  5. nang ju nang wa

  6. muathulabay988

    thanks

  7. aiz thank tỷ nhìu nha
    cơ mà tỷ cho em post bộ này sang 2T nhé

  8. Cam on ban,mong som dc doc chap sau

  9. ban oi sao lau rui ko post chap moi vay
    mong cho wa.hjhj
    thank nha

  10. Truyen hay ghe ! Khong lam tiep nua sao em ? Mong chap moi ! thanks em nhieu !

  11. muốn kết hôn người đàn ông xin nese podigravai s

  12. Anh Trạch tốt quá luôn @,@ hâm mộ a XD~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: