Muốn kết hôn Tự Tự – chương 8.1

Chương 8.1

 Editor: catstreet792

Hai người ăn cơm xong về nhà đã là hơn chin giờ tối, rõ ràng là vẫn y như ngày thường, lại cảm giác thấy có chút khác biệt, hai người bất tri bất giác đều có chút xấu hổ, cũng có chút khẩn trương.

Trử Tự Tự nghĩ không anh hôm nay có hôn cô không? Khi ở bãi đỗ xe, bởi vì cô khẩn trương mà đánh mất cơ hội, sau đó chính anh cũng thừa nhận mình muốn hôn cô, cho nên….Anh chắc là sẽ hôn đi? Anh sẽ hôn cô như thế nào? Cô thật khẩn trương nha.

Kinh Diệc Trạch nghĩ, đêm nay muốn ra tay với cô sao? Hay là muốn nhẫn nại? Sự khẩn trương của cô cũng lây sang anh luôn.

“Em muốn đi tắm trước không?” anh ho nhẹ một tiếng, mở miệng hỏi cô, sao biết cô sợ tới mức cả người nhảy dựng lên.

“Cái gì?” Cô căng thẳng hỏi anh.

Kinh Diệc Trạch bất đắc dĩ ở trong lòng than nhẹ một tiếng. Xem ra,anh thật sự phải nhẫn nại.

“Anh hỏi em có muốn đi tắm trước không?” anh nói

“Tắm  tắm rửa?” cô lắp bắp.

“ Em không cần khẩn trương, anh sẽ không giống như con sói đói đột nhiên vồ lấy em.” Anh thở dài nói, dừng một chút, để cải thiện không khí, anh lại nói them: “ vừa nãy anh ăn mỳ thịt bò thật no, cho nên tuyệt không thấy đói.”

Rất lạnh chê cười…… Trử Tự Tự một chút cũng cười không được.

Nhìn cô cả người vẫn cứng nhắc, Kinh Diệc Trạch đành phải nói rõ ràng một chút, “ tuy rằng chúng ta ở chung, nhưng trước khi em chuẩn bị tâm lý tốt, anh tuyệt đối sẽ không chạm vào em, cho nên em cứ yên tâm sống mỗi ngày thật tự tại.” Anh tỏ vẻ nghiêm chỉnh nói với cô.

Trử Tự Tự là có miệng khó trả lời.

Cô hy vọng mình có thể trầm tĩnh lại nha! Vấn đề ở chỗ là, cô khẩn trương cũng không phải do lo lắng sợ hãi anh sẽ làm gì với cô, mà là chờ mong anh khi nào sẽ đối với cô làm cái gì.

Cô chán ghét mình giống như tiểu sắc nữ bất mãn, lại không thể ngăn cản chính mình đối với anh chờ mong ảo tưởng.

A a a ~~ Thật phiền nha!

Cô cũng không phải lần đầu tiên yêu đương, vì sao trước kia đối với tên hỗn đản Tằng Thịnh Kiệt không có cảm giác này, với hắn, cô đâu có đầu óc lúc nào cũng tràn ngập sắc gì đó đâu? Cô thật muốn nổi điên!

“Em đi tắm trước.” Trử Tự Tự đột nhiên mở miệng, sau đó xoay người trở về phòng lấy quần áo liền đi vào phòng tắm. Cô mở vòi hoa sen, trước khi  nước chưa ấm liền trực tiếp đứng dưới cột nước, để nước lạnh giúp mình tỉnh táo.

Nhưng ở trong phòng tắm lêu lổng nửa ngày, vẫn cứ phải đi ra gặp người.

Cô mở cửa phòng tắm đi ra, kinh ngạc phát hiện Kinh Diệc Trạch ngồi ở trên bàn ăn làm việc đứng lên.

Anh có mang công việc về sao? Cô sao lại không biết nhỉ?

Trọng điểm là, nếu công việc còn chưa làm xong, lúc trước khi còn ở công ty, anh làm chi lãng phí thời gian giúp cô quét dọn nha? Thật không hiểu anh nghĩ cái gì nữa.

“Ông chủ, anh đang làm việc sao?” do dự một chút, cô vẫn là không nhịn được lên tiếng hỏi anh.

“Vừa rồi có khách hàng gọi điện muốn sửa thiết kế, công trình đã được khoán trắng, cũng đã thi công hai ngày, bây giờ còn muốn sửa, Trần thúc nhất định phát hỏa.”

Hóa ra là tình huống bất ngờ, cái này hợp lý. “Muốn sửa là nê chỉ công trình nha?”

Kinh Diệc Trạch thở dài gật gật đầu.

Trử Tự Tự líu lưỡi. Công trình đã làm, tiến độ khẩn trương, thiết kế tự nhiên đã phải đưa xuống, bây giờ muốn sửa, khó trách ông chủ muốn thở dài.

“Lại một lần làm không công.” Cô nhịn không được cũng thở dài theo, hỏi tiếp: “Em có thể giúp gì không?”

Anh lắc đầu.

Cô cũng nghĩ vậy. Tuy rằng cô có thể hỗ trợ vẽ một ít bản thiết kế đơn giản, hoặc là giúp anh lên mạng tìm số liệu, nhưng là trong nhà không có thừa máy tính cho cô dùng , không bột đố gột lên hồ nha.

“Em xem tivi, mệt phải đi ngủ, đừng để ý anh,” Anh nói.

“Anh định làm cả đêm không nghỉ sao?”

“Anh phải lo lắng đến thời gian của Trần thúc, chú cũng không phải chỉ nhận công trình của công ty chúng tầm thôi, nếu chúng ta đưa trễ, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến công trình kế tiếp và kế hoạch của chú ấy, anh phải cố gắng hết sức tránh cho.” Chính là bởi vì vì mọi người suy nghĩ như thế, cho nên Giang sư phó, Trần sư phó, Lí ca mới có thể thích anh như vậy, đến giúp anh vô điều kiện.

Trử Tự Tự đột nhiên cảm động lây, trông lòng ẩn ẩn vì anh mà cảm động, bội phục, còn có tâm động cùng tâm chiết.

“Anh đi tắm rửa trước đi, bản vẽ mặt phẳng đơn giản giao cho em vẽ, 3D để anh” Nhìn bộ phận hiên tại anh đang tiến hành, cô mở miệng nói.

Kinh Diệc Trạch nghĩ nghĩ, gật đầu “Cũng tốt.”

Anh đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đồng thời thuyết minh đơn giản về những bộ phận cần sửa với cô, rồi đi tắm rửa.

Trử Tự Tự nhìn chằm chằm máy tính chuyên chú, hoàn toàn quên đi sự xấu hổ cùng khẩn trương lúc trước, đầu óc chỉ có công việc là công việc.

Trong lúc đó, di động của anh để ở bàn ăn chợt vang lên.

Cô đưa tay cầm nó đến xem, điện thoại hiển thị ba chữ “Trần Học Lưu”, cùng với tên ở trên bản thiết kế đang sửa giống nhau, đúng là tên kẻ làm hại ông chủ làm không công.

Cô khẽ cắn môi dưới, do dự một lúc, vẫn là nghe điện thoại.

“Xin chào, đây là di động của Kinh Diệc Trạch.” Cô nói.

“Xin hỏi thiết kế Kinh có đấy không?” Đối phương hỏi.

“Anh ấy bây giờ có chút việc, không thể nghe điện thoại, xin hỏi có chuyện gì ?”

“Tôi là khách hàng của anh ta.”

“Tôi biết, Trần tiên sinh, ông vừa gọi điện nói muốn sửa thiết kế.” Tuy rằng đối phương  không nhìn thấy cô, Trử Tự Tự cũng nhịn không được nhe răng trợn mắt, lộ ra biểu hiện ngoài cười nhưng trong không cười.

“Phải, nhưng mà tôi vừa rồi nghĩ lại, vẫn là quyết định để y nguyên, không cần sửa tốt hơn.” Trử Tự Tự cứng họng, thiếu chút nữa nói không ra lời.

“Cái gì?” Cô xác nhận lại lần nữa.

“Có thể làm phiền cô giúp tôi nói với thiết kế Kinh một tiếng, nói tôi không thay đổi, tất cả đều để nguyên thiết kế là được. Cám ơn cô.” Nói xong, đối phương liền trực tiếp dập điện thoại.

Trử Tự Tự bỗng ngây ra như phỗng một lúc lâu, cuối cùng chỉ có thể phun ra một câu “Thật sự là trò cười.”

“cái gì là trò cười?” Không biết khi nào, Kinh Diệc Trạch đã tắm xong, ra khỏi phong tắm trùng hợp nghe được những lời này.

Cô quay đầu nhìn anh, sau đó căm giận bất bình đem nội dung cuộc điện thoại vừa rồi kể lại không sót một chữ cho anh nghe.

“Anh không thấy hắn ta căn bản chính là làm trò cười sao?Nếu sáng sớm ngày mai hắn mới gọi cuộc điện thoại này, vậy anh đêm nay thức đêm giúp hắn sửa thiết kế, khêu đèn đánh đêm vất vả phải tính như thế nào? Thật sự là không thể hiểu nổi!” cô thật sự càng nghĩ càng tức giận.

“Ít nhất bây giờ hắn đã gọi điện tới, mà không phải ngày mai mới gọi, không phải sao? Về điểm này, nên cảm ơn hắn.” Anh bình tâm tĩnh khí nói.

“Anh không thấy tức giận sao?” Cô đã sớm tức đến xì khói.

“Loại chuyện này nhìn mãi quen mắt, không có gì để tức giận, còn có những khách hàng tệ hơn.” Nếu không cần tăng ca đẩy nhanh tốc độ,anh đi đến thu thập mọi thứ trên mặt bàn, vừa thu thập vừa nói với cô.

“Còn có người tệ hơn?” Trử Tự Tự mở lớn hai mắt, có vẻ khó có thể tin.

Tuy rằng cô cùng anh cộng sự vài tháng, nhưng là nội dung công việc luôn luôn chỉ cần đối với anh phụ trách, không giống anh đối mặt khách hàng, đối mặt bao thương, đối mặt tất cả bài tập gian nan.

Cô nghĩ công việc của nhà thiết kế rất đơn giản, mà anh, cũng đối với cô quá tốt, thế nhưng chưa bao giờ đối với cô oán giận những chuyện loạn thất bát tao, càng chưa bao giờ giận chó đánh mèo với cô.

Ngược lại, cô nhớ rõ chính mình không chỉ một lần đối với anh phát giận, oán thán , hỏi anh có phải muốn chỉnh mình hay không, vì sao chỉ một cái thiết kế luôn đông sửa một chút, tây sửa một chút lại kêu cô làm lại một lần…

Cô chưa từng nghĩ tới, không phải anh  muốn làm khó dễ cô, mà là khách hàng làm khó dễ anh, huống hồ những bộ phận anh phụ trách còn nhiều hơn bộ phận của cô rất nhiều.

“Thực xin lỗi, ông chủ.” Cô không tự chủ được mở miệng sám hối.

“Vì sao đột nhiên xin lỗi anh?” Anh nhíu mày hỏi cô.

“Em thật không hiểu chuyện phải không? Cho tới bây giờ cũng chưa từng đặt mình vào hoàn  cảnh của người khác thay anh nghĩ tới anh còn phải xử lý bao nhiêu chuyện, chỉ biết đùa giỡn cũng oán hận mà thôi.” Cô vì chính mình không biết suy nghĩ mà cảm thấy thẹn.

Nhìn vẻ mặt nản lòng tự chán ghét mình của cô, Kinh Diệc Trạch chỉ cảm thấy buồn cười.

“Em nghĩ quá nhiều rồi, đây vốn chính là công việc của anh.” Anh nói.

“Nhưng là anh chưa bao giờ oán giận với em hoặc đối với em giận chó đánh mèo.”

“Vì sao anh muốn giận chó đánh mèo với em?Khách hàng muốn sửa thiết kế cũng không phải lỗi của em. Còn oán giận, có vậy cũng không thay đổi được gì, không phải sao?” Anh nói như chuyện đương nhiên.

“Anh luôn luôn lý trí như thế, lạnh lung trầm tĩnh như thế sao?” Cô tò mò hỏi anh.

Anh bình tĩnh nhìn cô trong chốc lát, chỉ nói một chữ đơn giản “ Không.”

Cô cũng có chút đăm chiêu nhìn anh, sau đó nhịn không được tò mò hỏi : “anh từng mất bình tĩnh khi nào? Vì chuyện gì? Cùng…” cô hơi do dự một chút “lien quan tới bạn gái trước của anh phải không?”

Anh nhìn chằm chằm cô, không nhanh không chậm trả lời: “ Không phải.”

“Lúc anh phát hiện cô ta phản bội anh, anh không tức giận sao?” quá chuyên chú muốn biết chuyện, Trử Tự Tự không phát hiện ánh mắt anh nhìn cô đã thay đổi trở nên thâm thúy chuyên chú, ánh mắt sáng quắc, còn mơ hồ mang theo sự xâm lược nguy hiểm.

“Đối với chuyện anh đã sớm biết trước, không có gì để tức giận.” anh nói.

“Anh đã sớm biết a?”cô kinh ngạc nghẹn họng nhìn trân chối.

Anh không trả lời , xoay người đi ra phòng khách.

Cô không chút do dự lập tức đi theo anh.

“Anh khi nào thì biết? Làm thế nào biết được? Vì sao đã biết lại không có phản ứng gì? Giang sư phó nói anh còn bị bọn họ lợi dụng, thay bọn họ buôn bán khiếm tiền rất lâu.” Trử Tự Tự theo sát bên người Kinh Diệc Trạch, không ngăn được tò mò cùng kinh ngạc trong lòng, không ngừng hỏi han anh.

Cô thật sự tò mò muốn chết, tại sao tình  huống  không quá giống những gì Giang sư phó nói a?

Anh ngồi xuống sôpha, sau đó vỗ vỗ vị trí bên người, nói với cô: “Ngồi.”

Rất muốn nghe bát quái—hoặc là những chuyện bí mật người ngoài không biết Trử Tự Tự nhanh chóng chạy đến ngồi xuống bên cạnh anh, quả thực tựa như chấp hành mệnh lệnh.

“Em…” anh chậm rãi mở miệng, cô nhìn anh chăm chú, khẩn cấp, đợi. “Có phải đã quên một chuyện không?” anh chậm rãi nói.

Cô trừng mắt nhìn, mờ mịt hỏi: “Chuyện gì?”

“Anh nghĩ chuyện hôn em.” Cuối cùng giọng nói biến mất trong miệng cô, anh cúi đầu mạnh mẽ hôn cô.

Trử Tự Tự sợ ngây người, cô thật sự đã quên chuyên này, đã quên lúc trước mình khẩn trương bao nhiêu, xấu hổ bao nhiêu, cùng với nghĩ hôn anh sẽ có cảm giác gì.

Hóa ra đó là cảm giác hô hấp như ngừng lại, tim đập thật nhanh, hơi nóng tràn ngập làm cho đầu óc cô trong nháy mắt trở nên trống rỗng.

Còn có, môi anh thật mềm, đầu lưỡi thật mạnh mẽ, khi đã khiến khớp hàm cô mở ra, lưỡi anh liền lập tức tiến vào trong miệng cô càn quét, làm suy nghĩ của cô đảo loạn, cũng làm đầu óc cô choáng váng.

“giống như anh nghĩ thật ngọt.” anh dán ở cánh môi cô, thì thào nói, sau đó xâm nhập càng sâu hơn hôn cô.

Trử Tự Tự không thể suy nghĩ gì, ngoại trừ cảm thụ nụ hôn của anh, cùng với cảm giác thít chặt, nóng cháy, đầu óc choáng váng mà anh gây ra.

 

****************

 

Mình đang bận thi nên chỉ tranh thủ làm được chừng này, 1, 2 hôm nữa sẽ post hết c8 và c9 cho mọi người lun. Thông cảm nha🙂

Posted on 13/12/2011, in Không kết hôn Nhĩ Nhĩ (HOÀN). Bookmark the permalink. 6 phản hồi.

  1. cám ơn nàng bận rộn mà vẫn tranh thủ post truyện🙂

  2. không sao đâu, có chuyện là vui rồi. cảm ơn bạn.

  3. Pandanus255

    Cám ơn nàng. Ráng lên nha

  4. K sao dau nang!co len nha!

  5. Tap trung lo thi cu di em ! Thi xong roi rang rang tha ho post truyen cho moi nguoi doc nha ! Cam on em nhieu !

  6. thank cat nhju nha.chuc cat tht tot.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: