Muốn kết hôn Tự Tự- chương 8.2

Hic hic, rất xin lỗi mọi người mình lại thất hứa rùi. Sr mọi người nhiều *cúi đầu*

 

Editor: Catstreet792

Lòng của cô khiêu càng lúc càng mau, hô hấp càng lúc càng dồn dập, anh tựa hồ cũng giống như vậy.

Giây tiếp theo lưng của cô đột nhiên đụng vào sôpha, mà anh nặng nề đè trên người cô, cứng rắn gắt gao giam cô trong không gian của anh , làm cô không tự chủ được khinh ngâm ra tiếng. ( đoạn này ta chem. Hắc hắc)

Anh bỗng nhiên ngẩng đầu lên ánh mắt thâm thúy, nóng rực , khao khát nhìn cô.

“Muốn anh dừng lại sao?” giọng nói của anh khàn khàn , trầm thấp.

Cô nhìn anh, ánh mắt mờ mịt như tràn đầy sương mù, trên mặt tuy rằng đã hết động tình, nhưng đầu óc vẫn còn mê loạn, những gì anh nói cô là có nghe nhưng không hiểu chút gì.

Muốn anh dừng lại sao? Trử Tự Tự tự hỏi chính mình.

Trước kia khi cùng Tằng Thịnh Kiệt kết giao, hơn hai năm cô cùng hắn không phải không cùng nhau thân thiết, nhưng lại chưa bao giờ hoàn thành mọi chuyện, không hiểu tại sao cô luôn luôn không muốn tiếp tục, sau đó kiên quyết đẩy hắn ra.

Sau này không biết có phải do nguyên nhân này hắn cùng rất ít khi cùng cô yêu, chỉ ngẫu nhiên hôn cô một chút mà thôi, nhưng cô cũng cảm thấy đã đủ.

Nhưng mà đối với Kinh Diệc Trạch, cảm giác lại hoàn toàn khác biệt.

Trước khi anh hôn cô, đầu óc cô đều là tưởng tưởng hôn anh sẽ có cảm giác gì?

Sauk hi anh rốt cuộc hôn cô, cô lại thầm nghĩ hi vọng anh có thể tiếp tục, đừng có ngừng lại…

Hiện tại , cô hoàn toàn có thể cảm nhận được sự rung động cùng chờ mong của mình, còn có dục vọng nóng rực cùng khát vọng bức thiết của anh, nếu anh không dừng lại, cô cũng sẽ không ngăn cản anh.

Nhưng là anh lại bắt buộc mình ngừng lại, hỏi ý nguyện của cô,

Muốn anh dừng lại sao? Cô tự hỏi mình, đáp án là—

“Không. Nhưng có một chuyện em phải nói với anh.” Cô nhìn anh không chớp mắt, khàn khàn thấp giọng nói.

“Em không có kinh nghiệm.” Cô ngượng ngùng , tai đã đỏ lên.

Anh khó có thể tin mở lớn hai mắt, tựa hồ không dự đoán được điểm này, dù sao trước kia cô đã từng muốn gả cho người đàn ông kia, còn có chìa khóa nhà hắn ta, lại kết giao nhiều năm như vậy, kết quả thế nhưng…… không có kinh nghiệm?

Không phân biệt được kinh hỉ hay là kinh hách nhiều hơn, nhưng nếu có gì Kinh Diệc Trạch có thể xác định , thì phải là cô sẽ không nói dối. Thứ nhất không cần phải như vậy, thứ hai cô không phải loại người này.

“Vì sao?” anh đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt non mềm của cô, dịu dàng hỏi.

“Em không biết. Cùng hắn chính là không nghĩ.”

“Nhưng cùng anh sẽ không?”

Cô không tự chủ được quay mặt đi, không dám nhìn anh, có chút xấu hổ.

Kinh Diệc Trạch hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cảm giác thỏa mãn cùng dục vọng mãnh liệt tràn đầy trong cơ thể. Anh muốn lập tức giữ lấy cô, dã man giữ lấy cô, làm cho cô hoàn toàn thuộc về anh, chỉ thuộc về anh.

Nhưng đây là lần đầu tiên của cô, anh nhất định phải nhẫn nại mới được.

“Lần đầu tiên sẽ đau.” Anh nói với cô.

Cô lại một lần nữa đem ánh mắt đặt trên mặt anh, khuôn mặt đỏ ửng, đối với anh là sự tín nhiệm hoàn toàn cùng tình yêu., “em biết.” cô nhẹ giọng nói.

Kinh Diệc Trạch không khỏi lại hít sâu một hơi. “Anh sẽ thật dịu dàng.” Anh khàn khàn hứa hẹn, sau đó đứng dậy, ôm cô vào phòng ngủ, đem cô đặt ở trên giường.

Anh nhanh chóng cởi bỏ áo của mình, lập tức lên giường gia nhập với cô.

Anh hôn cô, hôn cô giống như ở trên sôpha phòng khách, chính là càng dịu dàng hơn một chút nhiệt tình triền mien hơn một chút.

Đầu óc cô choáng váng, những tiếng rên rỉ nhẹ nhàng quanh quẩn, cả người như nóng lên, tim đập gia tốc , hô hấp càng ngày càng dồn dập.

Tiếp theo, cô mơ hồ cảm giác được tay anh đi đến trước ngực cô rồi lại chuyển dần xuống, luồn vào giữa hai chân cô, làm cô không tự chủ được hơi cứng người lại.

Anh nỉ non trấn an cô, một bên hôn môi cô, hôn vành tai nhạy cảm, làm cô xao nhãng, sau đó trong nháy mắt, cô cảm thấy anh đã tiến vào cơ thể cô kiên nhẫn trêu đùa âu yếm , làm cô dần dần rơi vào trạng thái mơ màng hỗn độn, không tự chủ được cong lưng theo mỗi lần xâm nhập của anh, thở gấp không ngừng.

Khi anh chậm rãi đưa ngón tay thứ hai vào, cô cong mông, cảm giác nóng rực lại có chút đau, nhưng cảm giác này chỉ trong giây lát.

Anh càng lúc càng lớn mật đùa giỡn, bao phủ cô trong muôn vàn cảm xúc.Cô không thể suy nghĩ, chỉ biết bất lực rên rỉ, cong mông về phía anh, bản năng yêu cầu càng nhiều nhiều thêm nữa, cô chỉ có thể gắt gao ôm anh, một đợt lại một đợt vui thích tràn qua cô đem cô lên cao, cao mãi, cho đến khi cao traò thổi quét qua, cả người cô mới mệt mỏi xủi lơ.

Trong lúc hỗn độn, cô cảm giác anh tách hai chân của cô ra, tiếp theo dùng sức một cái, liền vọt vào trong cơ thể cô hợp nhất làm một.

“A!” Đau đớn bỏng rát làm cô không ngăn chặn được nhẹ kêu ra tiếng.

Anh nháy mắt ngừng lại, dát ách, trầm thấp nói với cô: “Thực xin lỗi.”

Cô nhẹ nhàng đưa tay,ôm anh thật chặt. Là có chút đau, nhưng không đau đớn như tưởng tượng, chính là cảm giác có điểm kỳ quái, có một loại khát vọng không hiểu nổi, muốn đong đưa theo bản năng.

Anh hoàn toàn yên lặng bất động, làm cô nhịn không được nhẹ nhàng vặn vẹo cái mông, lập tức nghe được anh hít sâu một hơi

Nhưng anh vẫn như trước cả người bất động, không dám lộn xộn chút nào.

Mà cô vừa mới đong đưa, không biết mình va chạm vào cái gì, nhưng lại cảm nhận được vui thích ngắn ngủi, vì thế, cô nhịn không được lại khẽ động đậy.

Tiếp theo, chỉ nghe thấy anh gầm nhẹ, sự tự chủ hoàn toàn sụp đổ, rồi đột nhiên anh ở trong cơ thể cô mãnh liệt động đậy, va chạm, lực đạo to lớn, tốc độ cực nhanh, cơ hồ làm cho cô không thở nổi.

So với vừa rồi khoái cảm càng nhanh chóng bén nhọn, chồng chất ở trong cơ thể cô, làm cho cô dồn dập thở dốc, ôm chặt lấy anh lực đạo càng lúc càng lớn, mười ngón tay bám chặt lấy cánh tay anh.

Cô hoàn toàn không có khả năng khống chế chính mình, theo anh mỗi lần xâm nhập mà yêu kiều kêu ra tiếng. Anh không chút lưu tình một lần lại một lần đem chính mình đẩy mạnh vào cơ thể cô, cho đến khi tiếng thét khàn khàn chói tai nổ tung khỏi cổ họng cô, anh dùng sức một lần cuối cùng thẳng tiến vào chỗ sâu nhất trong cô, phát ra tiếng gầm thô rát trầm thấp, đổ gục trên người cô.

Anh hô hấp dồn dập, cô cũng như vậy.

Hai thân thể trần trụi bên cạnh nhau, hai con tim nhảy lên kịch liệt, “bình ..bình…bình” thật lớn tiếng không thể phân biệt rõ là ai.

Trong phòng một mảnh trầm tĩnh, ngoại trừ tiếng tim đập dồn dập cùng tiếng hít thở, không có tiếng động khác.

Một lát sau, anh bong nhiên xoay người, vươn tay ôm người bên cạnh vào trong lòng, hôn môi của cô.

“Thực xin lỗi, vẫn làm em đau.” Anh khàn khàn giọng áy náy nói.

Cô cảm thấy toàn thân vô lức ngoại trừ thở dốc, không có cách nào hưởng ứng.

Lại qua một hồi lâu, cô mới ngượng ngùng thấp giọng nói: “Kỳ thật không có đau như tưởng tượng.”

“Anh biết.” Kinh Diệc Trạch trả lời ngoài ý muốn, làm Trử Tự Tự nhịn không được ngẩng đầu nhìn anh, tuy rằng anh đưa lưng về phía cửa phòng, đưa lưng về phía ánh sáng chiếu vào từ phòng khách, cô nhìn không rõ biểu hiện trên mặt anh, nhưng biết miệng anh đang khẽ nhếch.

“anh thực vui vẻ sao?” cô không tự chủ được bật thốt lên hỏi.

“Đương nhiên, vui vẻ lại thỏa mãn.” Anh nói xong, hôn cô một cái thật vang.

Trử Tự Tự tự nhiên lại đỏ mặt, đột nhiên cảm thấy thật thẹn thùng, không chút nghĩ ngợi liền đem đề tài quay trở lại chuyện đang bàn luận lúc trước.

“Anh làm sao mà biết em không như vậy….” cô e lệ nói, không dám nói hết câu.

“Bởi vì em động.”

“Bởi vì em động?” cô ngơ ngác lặp lại, trong thời gian ngắn hoàn toàn không hiểu anh có ý tứ gì.

“Sợ em rất đau, anh hoàn toàn không dám lộn xộn, nhưng em lại động trước không phải sao? Còn không chỉ một lần.” anh dán ở bên tai cô, sàn sạt, ái ái muội muội nói với cô.

Cô trong nháy mắt cả người đều nóng đỏ lên, vừa thẹn vừa quẫn lại không biết phải làm sao, chỉ có thể đem hai má vùi vào trong lòng anh, làm còn rùa đen rút đầu.

“Anh thích em nhiệt tình.” Anh hôn lỗ tai cô.

“Đừng nói nữa.” Cô thẹn thùng rên rỉ nói.

Anh không ngăn chặn được cười khẽ ra tiếng, sau đó dịu dàng cam đoan với cô: “Lần tới sẽ không đau như vậy.”

Cô không biết nên nói cái gì, chỉ có thể đem mình càng vùi sâu trong lòng anh.

“Tự Tự.” anh ôm cô trầm tĩnh trong chốc lát,bỗng nhiên nhẹ giọng kêu.

“Gả cho anh được không?” như thế nào cũng không dự đoán được anh lại đột nhiên cầu hôn mình, Trử Tự Tự ngạc nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt mở lớn,kinh ngạc nói không ra lời.

“Không muốn sao?” Anh đưa tay nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt cô, dịu dàng hỏi.

Cô nhìn anh không chớp mắt, một lúc lâu sau mới có thể mở miệng nói chuyện: “Không phải, chính là rất, quá mức đột ngột…” Cô không tự giác lắp bắp, kinh ngạc vô cùng.

Động tác của anh luôn luôn nhanh chóng như vậy sao?

Vừa mới xác định mình là bạn gái anh, anh liền cầm tay cô, hôn môi cô, lại sau đó, trên giường trở thành người phụ nữ của anh, anh hiện tại nhưng ngay cả cầu hôn cũng đã làm.”

Anh là thật sự sao?

Bọn họ vừa mới bắt đầu kết giao thôi, không phải sao?

Một tia nghi ngờ làm cho cô nhịn không được chậm rãi ngồi dậy, lấy tay che lấp sự trần trụi của mình, chuyên tâm nhìn khuôn mặt nửa sáng nửa tối của anh, còn thật sự mở miệng hỏi: “Vì sao? Vì đây là lần đầu tiên của em sao?”

Anh cũng ngồi dậy, còn mở đèn đầu giường, làm cho cô có thể thấy rõ vẻ mặt anh. Vẻ mặt anh vô cùng ngiêm túc, còn mang theo chân tình, mang theo vô hạn dịu dàng cùng tình yêu.

“Bởi vì anh yêu em.” Anh nhìn cô không chớp mắt, nói.

Trong nháy mắt, hô hấp của Trử Tự Tự ngừng lại, cũng không biết vì sao mình lại như vậy, tuy rằng cảm thấy muốn mỉm cười, mũi lại muốn ngẹt, tầm mắt cũng trở nên mơ hồ.

“Gả cho anh được không?” anh lại dịu dàng hỏi cô.

Cô mỉm cười với anh, nụ cười mang theo nước mắt trả lời anh—

“Được.”

Posted on 18/12/2011, in Không kết hôn Nhĩ Nhĩ (HOÀN). Bookmark the permalink. 3 phản hồi.

  1. Hai anh chi doi voi nhau that de thuong ! thanks em nhieu ! Het ban ron chua em ?

  2. Hay qua, cam on ban

  3. First kiss w first time cùng 1 ngày, k ngờ anh Trạch lại propose chị Tự luôn XD~~~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: